Chương 28
mặt sạch sẽ cho bà, sau đó bôi thuốc lên vết thương trên trán của bà, sau khi làm xong mọi việc cô đẩy bà vào phòng khách xem ti vi.
Vừa mở cửa phòng ra Mục Hựu Ân liền nhìn thấy An Thác Hải vừa châm thuốc, cũng giống như lúc trước Mục Hựu Ân lập tức lao đến, cướp điếu thuốc trong tay An Thác Hải ném xuống đất, vội vã di chân dập tắt.
An Thác Hải không hay hút thuốc, thỉnh thoảng hút thì cũng không hút trước mặt cô, lần duy nhất hút trước mặt cô xảy ra vào hai năm trước, hơn hai năm trước cô vẫn còn đang nằm viện, lúc đó cô vô tình nghe được lời của bác sĩ, biết tế bào bạch cầu trong cơ thể cô không những không khống chế được mà còn đang tăng thêm, cô còn biết đám y tá trong bệnh viện còn ngầm bàn tán cô nhìn giống như con cá mắc cạn sắp chết, vài nữ y tá còn thấy bất công tức giận thay cho An Thác Hải, bởi vì cô luôn nổi giận với anh, cô luôn oán trách anh nhốt cô trong bệnh viện.
Lúc đó, sau khi nghe những lời kia Mục Hựu Ân lén lút chốn khỏi bệnh viện, cô muốn gặp An Thác Hải, cô cảm thấy mình gặp anh sẽ cảm thấy tốt hơn, tìm đến nơi làm việc của An Thác Hải, khi đó xưởng cà phê của An Thác Hải mới thành lập không lâu, trong xưởng chỉ có hơn hai trăm công nhân, cô đứng ở khúc cua nhìn An Thác Hải nói chuyện với một cô gái, đó là một cô gái vừa khỏe mạnh vừa xinh đẹp, cô ta nói cô ta muốn ở bên cạnh anh, cô ta còn nói cô ta có thể cùng anh chăm sóc vợ anh.
Lúc đó, tất cả mọi người đều phỏng đoán cô không thể sống đến mùa đông.
Ngày hôm đó, ở cửa sổ trong công xưởng cô nhìn thấy bộ dạng của mình, mỏng manh như tờ giấy, giống như chỉ một giây sau sẽ chết đi, bị gió thổi bay mất.
Mục Hựu Ân không còn dũng khí đến trước mặt An Thác Hải làm nũng anh nữa, rời khỏi công xưởng cô bước đi không có mục đích, chiếc xe mui trần lóa mắt đến nỗi khiến người ta không dám nhìn đi lướt qua người cô, chủ nhân của chiếc xe Mục Hựu Ân vừa mới nhìn thấy, không lâu trước cô ta còn tỏ tình với An Thác Hải, cô ta khoác một chiếc khăn lụa đẹp mắt, chiếc khăn lụa trong gió đêm cùng với chiếc xe phát ra tiếng nhạc mang dáng vẻ rất phô trương, Mục Hựu Ân nghĩ đó chắc là cô gái con nhà giàụ Sáng sớm ngày hôm sau Mục Hựu Ân thu dọn hành lý đơn giản rời khỏi bệnh viện, 43 tiếng đồng hồ sau An Thác Hải tìm thấy cô đã bị mất ví tiền ở một bến xe cũ, lúc đó cô đang ăn bánh mì do một bác gái tốt bụng cho cô, An Thác Hải xuất hiện trong đêm khuya, cứ nhìn cô chằm chằm mà không nói câu gì.
Đó là lần đầu tiên Mục Hựu Ân nhìn thấy dáng vẻ tức giận của An Thác Hải, trong trí nhớ của cô dù An Thác Hải ít nói nhưng hình như anh chưa từng nổi giận bao giờ, anh trầm mặt hỏi cô có phải một mực không định về nhà hay không.
"Cảnh sát nói sẽ giúp em tìm ví tiền." Bị vẻ mặt của An Thác Hải dọa sợ nên cô trả lời một cách ngu ngốc, ý tứ trong lời của cô rất rõ, đợi cô tìm thấy ví tiền là có thể sống một cuộc sống vô tư lự.
Nghe thấy lời này của cô vẻ mặt An Thác Hải càng sa sầm.
"A Thác, em...
đã gặp cô gái