Chương 29
kia rồi, cô ấy rất khỏe mạnh, xe của cô ấy cũng rất đẹp." Mục Hựu Ân lại bổ sung thêm một câụ Lời cô muốn truyền đạt là A Thác đó mới là cô gái phù hợp với anh, anh xem cô ta vừa khỏe mạnh vừa biết lái xe, nhà cô ta nhất định rất nhiều tiền, cô ta chắc hẳn có thể giúp đỡ anh rất nhiềụ An Thác Hải châm liền hai điếu thuốc ở trước mặt cô, không quan tâm đến cô đang ho không ngừng, ngón tay anh kẹp hai điếu thuốc ánh mắt rất hung dữ, mùi thuốc lá tràn ngập trong phòng chờ của bến xe, đến lúc hai điếu thuốc kia chỉ còn lại một mẩu nhỏ chưa đến nửa ngón tay, An Thác Hải nhả ra một vòng khói, sau đó ánh mắt dán chặt vào cô.
Dưới ánh đèn vàng ngà trong làn khói lượn lờ, Mục Hựu Ân nhìn thấy An Thác Hải cứng rắn dí tàn thuốc đỏ rực vào cánh tay anh, đầu tiên là đốt cháy tay áo anh sau đó...
"Thác Hải " Hoàn hồn lại cô bắt lấy tay anh muốn cướp lấy điếu thuốc của anh, anh không nhúc nhích chỉ nhìn cô chằm chằm giống như cô đã phạm vào tội ác tày trời.
Cô gần như sắp ngửi thấy mùi thịt cháy.
Mục Hựu Ân òa khóc trong miệng vẫn ngậm bánh mì gào lên "Thác Hải, em sai rồi, về sau em không bỏ đi nữa, không bao giờ bỏ đi nữa.
Vết sẹo bỏng thuốc lá vẫn còn trên cánh tay trái của anh, bọn chúng nằm sát nhau, nhắc nhở Mục Hựu Ân không được tùy hứng.
Cúi đầu xuống ôm anh từ phía sau, áp mặt lên tấm lưng của anh, khẽ nói "A Thác, em sai rồi." Hồi lâu sau, anh hỏi cô "Bó hoa kia là tên đàn ông kia tặng?" Mục Hựu Ân gật đầụ "Em thích hoa à?" Mục Hựu Ân lại gật đầụ Chầm chậm, tay anh đặt lên tay cô, nói một câu "Nếu thích thì về sau anh sẽ mua cho em." "Dạ." "Về sau nếu trong lòng em thích cái gì phải nói cho anh, biết chưa?
Bất kể em thích cái gì anh cũng cho em." Mục Hựu Ân ra sức gật đầu, trong lòng vì những lời này của An Thác Hải mà cảm thấy kỳ lạ, cụ thể là gì cô không thể nói được, lời này của An Thác Hải nếu đổi lại lúc bình thường nhất định sẽ khiến cô không vui, người đàn ông mang tiếng là thanh mai trúc mã với cô mà còn không biết cụ thể cô thích cái gì, không phải nên tự tìm tòi sao?
Nhưng An Thác Hải vẫn luôn là tên đầu gỗ điều này là sự thật.
Ngay lập tức, Mục Hựu Ân trở nên vui vẻ, hình như mỗi lần An Thác Hải tức giận đều rất ngắn, lần cô bỏ đi kia nửa tháng anh không nói chuyện với cô.
"A Thác." Mục Hựu Ân thận trọng hỏi dò "Anh giận rồi à?" "Anh không giận, em cũng không làm sai cái gì cả." "Chẳng phải em khiến bà bị thương sao?" Mục Hựu Ân nói lấy lòng, cô tự động loại bỏ câu sau "Em không chỉ khiến bà bị thương mà còn lên xe của người đàn ông khác." Anh khẽ cười "Mục Hựu Ân, vừa rồi anh phiền lòng nên mới hút thuốc." Xem kìa, cô lại tự mình đa tình rồi, Mục Hựu Ân xị mặt.
Sau bữa tối, Mục Hựu Ân phát hiện bó hoa sơn trà đã bị vứt vào thùng rác, may mà mấy quyển tạp chí Bách Nguyên Tú đưa cho cô bị đồ vật khác che khuất nên không bị An Thác Hải phát hiện, Mục Hựu Ân lén lút mang mấy quyển tạp chí đó lên gác, đó là mấy quyển tạp chí song ngữ Trung – Anh, ở đây mà muốn