Chương 3
sát đến thật dài, dài đến mức Thịnh Thư Ý bắt đầu gục đầu vào đầu gối khóc nức nở.
Cô nhớ nhà, muốn về nước, muốn về Giang Thành, nhớ bố mẹ và ông ngoại.
Cô mới đến Vancouver du học từ hồi tháng 5, chưa đầy hai tháng mà cô đã suýt bị kẻ biến thái ăn thịt.
Đứng canh ở ngoài, Tiết Trạch nghe thấy tiếng khóc liền ngoảnh lại nhìn cô gái nhỏ nhắn co ro trên ghế, chiếc váy trắng lấm lem bùn đất và máụ Có thể trốn thoát khỏi tay tên biến thái đó, chắc chắn cô đã phải trải qua những giây phút kinh hoàng.
Để đánh lạc hướng sự chú ý của cô, Tiết Trạch mở lời "Cô đến từ đâu?" Thịnh Thư Ý lập tức ngẩng đầu, dùng ống tay áo lau nước mắt "Giang Thành ạ." "Sang đây du học sao?" "Vâng." "Bao nhiêu tuổi rồi?" "18 ạ." Cứ thế, một người hỏi, một người trả lời.
Tiết Trạch hỏi gì Thịnh Thư Ý cũng trả lời nấy, không hề giấu giếm, cô dành cho người cứu mạng mình một sự tin tưởng tuyệt đối từ tận đáy lòng.
Sau khi cảnh sát đến và nắm bắt tình hình, họ đưa hai người đến bệnh viện xử lý vết thương, sau đó về đồn làm biên bản lấy lời khai.
Thịnh Thư Ý nói tiếng Anh của mình không tốt, đề nghị để Tiết Trạch làm phiên dịch, cô không dám rời xa anh nửa bước.
Bởi vì trong thâm tâm cô, so với cảnh sát, cô tin tưởng người đàn ông đã cứu mình hơn.
Khi nỗi sợ hãi hoảng loạn qua đi và bình tĩnh lại, cô bắt đầu chắp nối những ký ức về chậu than gỗ kia.
Một chiếc xe đóng kín cửa, chậu than được đốt lên, sâu trong khu rừng vắng vẻ.
Ba yếu tố kết hợp lại, cô đã có câu trả lời cho việc tại sao người đàn ông này lại lái xe đến đây Tự sát.
Anh ta lái chiếc Phantom, đeo đồng hồ Patek Philippe, sở hữu súng hợp pháp, tiếng Anh lưu loát, phiên dịch vô cùng trôi chảy, xử lý mọi việc bình tĩnh, giống như đã từng trải qua nhiều sóng gió lớn.
Đối mặt với sự truy hỏi của cảnh sát, anh luôn giữ được vẻ điềm tĩnh không hề phù hợp với lứa tuổi của mình.
Kiểu đàn ông này tuyệt đối không phải là một "phú nhị đại" tầm thường.
Thịnh Thư Ý không khỏi thắc mắc Vậy anh ta đã gặp phải chuyện nan giải đến mức nào mà không thể giải quyết được đến mức phải đi tìm cái chết?
Sau khi lấy lời khai làm biên bản xong, người đàn ông đã thức trắng đêm cần một điếu thuốc để tỉnh táo lại.
Anh lấy bao diêm từ túi quần ra, vừa quẹt lửa châm thuốc thì thấy cô gái nhỏ đang đứng ở cửa nhìn mình chằm chằm, ánh mắt như sợ anh sẽ bỏ rơi cô vậy.
Rít một hơi thuốc, Tiết Trạch hỏi “ Cô sống ở đâu?" "Gần đại học British Columbia ạ." Thịnh Thư Ý hỏi ngược lại "Anh ở đâu?
Em vẫn chưa biết tên anh là gì." Nghe ra mục đích trong câu hỏi của cô, anh dùng giọng chuẩn Bắc Kinh hỏi "Sao đây?
Định bám lấy tôi à?" "Em phải trả ơn anh chứ." Khi nói câu này, ánh mắt cô rất chân thành.
Tiết Trạch bật cười "Định trả ơn thế nào?
Lấy thân báo đáp sao?" Vốn định nói thế để dọa cho cô rút lui, không ngờ cô gái nhỏ lại đỏ mặt rồi khẽ gật đầu "Cũng...
không phải là không thể." Cô gái nhỏ vừa tròn 18 tuổi, vẫn chưa biết cách che giấu cảm xúc thật của mình, đỏ mặt đến tận mang tai, căng thẳng đến mức nắm chặt tay, móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay.
Toàn bộ những phản ứng non