Chương 4
nớt đó đều không lọt qua khỏi mắt Tiết Trạch.
Kẻ sát nhân biến thái vẫn chưa bị cảnh sát bắt giữ, là người sống sót duy nhất thoát khỏi tay hắn, tình cảnh tiếp theo của cô chắc chắn sẽ rất nguy hiểm.
Không biết là do chút lòng thương hại đồng hương nơi đất khách quê người, hay là do động lòng trắc ẩn không nên có, Tiết Trạch phả ra một vòng khói, khẽ nheo mắt nói với cô "Đi theo tôi." Những ngón tay thon dài của anh gõ nhẹ vào điếu thuốc, tàn thuốc rơi vào chiếc gạt tàn bên cạnh "Dám không?" Thịnh Thư Ý chưa từng thấy người đàn ông nào hút thuốc mà lại toát lên vẻ lịch lãm như vậy.
Đó không phải là kiểu cố tình phô trương, bởi vì toàn thân anh tỏa ra một vẻ ung dung thư thái, đặc biệt là đôi mắt, ánh nhìn dường như thờ ơ chẳng màng quan tâm đến bất cứ điều gì.
Dĩ nhiên cô hiểu việc đi theo một người đàn ông lạ mặt có nghĩa là gì.
Thế nhưng, chỉ cần nghĩ đến chậu than đó, cộng thêm ánh mắt bất cần của anh khi ngồi trong xe, cô không hề do dự mà gật đầu lần nữa "Dám." Như thể đang đánh cược bằng tất cả lòng dũng cảm của đời mình, cô đã đưa ra một quyết định mà mình tuyệt đối không hối hận.
Tiết Trạch bật cười, anh ngậm điếu thuốc rít một hơi rồi phả khói "Đúng là cô bé ngốc." Ngốc sao?
Ngồi trong xe, hạ cửa kính để mặc cho làn gió mơn man trên mặt, Thịnh Thư Ý tỉnh táo nhận ra Đúng là cô ngốc thật.
Không biết tên tuổi, thân phận của đối phương, cũng chẳng biết anh sẽ đưa mình đi đâu, chỉ vì được anh cứu mạng mà mọi sự cảnh giác, dè chừng, hay thẹn thùng đều bị cô vứt ra sau đầụ Cô chỉ muốn bám sát theo anh không rời nửa bước, để phòng hờ anh nghĩ quẩn mà lại tìm đến con đường cực đoan.
Hơn một tiếng sau, chiếc xe dừng lại trước một căn biệt thự biệt lập.
Tuy Thịnh Thư Ý không am hiểu vùng này nhưng đây là khu Vancouver West, chỉ riêng môi trường khu dân cư và vị trí địa lý thôi thì căn hộ sinh viên cô đang thuê hoàn toàn không có cửa so sánh.
Một người đàn ông từ trong sân bước ra, tóc cắt húi cua, dáng người vạm vỡ cao ráo, gương mặt trông khá dữ dằn "Thằng nhóc này, cậu chạy đi đâu thế hả " Thịnh Thư Ý hơi sợ người này, cô theo bản năng nắm chặt lấy vạt áo của Tiết Trạch.
Tiết Trạch liếc nhìn Giang Vũ "Nói nhỏ thôi, đừng có làm cô bé sợ." Lúc này Giang Vũ mới chú ý đến việc anh dẫn về một cô gái, một cô gái trông lấm lem bẩn thỉụ Dẫn cô gái nhỏ lên tầng hai, Tiết Trạch lấy từ tủ đồ ra một chiếc sơ mi mới tinh rồi ném cho cô "Mặc tạm đi." Anh bảo Giang Vũ gọi điện cho Trần Nhiên Nhiễm nói qua tình hình, lát nữa cô ấy sẽ mang mấy bộ quần áo qua đây.
"Cảm ơn anh." Thịnh Thư Ý nhận lấy chiếc sơ mi, bụng cô bỗng phát ra tiếng kêu "ục ục", cô thực sự đã đói rồi.
Cô xấu hổ ôm lấy bụng, mặt cũng đỏ bừng lên.
"Tắm rửa xong thì xuống ăn cơm." Tiết Trạch lấy ra một bộ đồ mặc nhà từ tủ áo, sau đó rời khỏi phòng và đóng cửa lại cho cô.
Giang Vũ chặn anh ngay đầu cầu thang tầng một "Cô bé kia ở đâu ra vậy?" Tiết Trạch "Nhặt được." Giang Vũ tin, bởi vì cô bé kia người đầy bùn đất và máu, trông chẳng khác gì kẻ đi ăn xin bị đánh trên phố.
Thế