"Anh Mặc, tại sao anh lại che chở cho con đàn bà đó?" Tô Thiển Thiển suy sụp hét lên.
Cố Cẩn Mặc không đáp, chỉ lạnh lùng liếc nhìn bàn tay đang chảy máu ròng ròng của cô ta, nhíu mày ra lệnh cho người giúp việc đang đứng chết trân một bên "Đi gọi bác sĩ Lý đến đây ngay."
Bác sĩ Lý là bác sĩ gia đình riêng của nhà họ Cố, sống ngay tại khu biệt thự bên cạnh.
Ôn Ngôn vội vàng chạy đi tìm hộp thuốc, lấy dụng cụ khử trùng tiến về phía Cố Cẩn Mặc. Nhưng chưa kịp chạm vào anh, Tô Thiển Thiển đã tức giận đẩy mạnh cô ra.
"Cút đi Đều tại cô Bây giờ thì hay rồi, cả tôi và anh Mặc đều vì cô mà bị thương. Cô hài lòng chưa?"
Ôn Ngôn đứng chôn chân tại chỗ, ánh mắt dán chặt vào Cố Cẩn Mặc.
"Tôi không cố ý."
Tô Thiển Thiển nước mắt lã chã rơi như mưa "Anh Mặc, anh xem, cô ta luôn như vậy. Làm tổn thương người khác xong lại giả vờ vô tội, đóng vai nạn nhân."
Cố Cẩn Mặc nhìn vết thương sâu hoắm trên tay Tô Thiển Thiển, lại nghĩ đến tin tức mà trợ lý vừa báo cáo, đôi lông mày kiếm nhíu chặt lại.
Tô Thiển Thiển là con gái rượu duy nhất của nhà họ Tô. Lần tang lễ đó, những lời Ôn Ngôn trách móc Tô Thiển Thiển đã đến tai người nhà họ Tô. Nghe nói họ đang rục rịch chuẩn bị khởi kiện Ôn Ngôn tội phỉ báng.
Mà vết thương này, khả năng cao sẽ để lại sẹo vĩnh viễn. Người nhà họ Tô chắc chắn sẽ không dễ dàng bỏ qua chuyện này.
Nghĩ đến thủ đoạn tàn độc của nhà họ Tô, Cố Cẩn Mặc càng thêm lo lắng.
Anh quay sang nhìn Ôn Ngôn, ánh mắt lạnh đi vài phần "Xin lỗi đi."
"Anh nói gì?"
Xin lỗi?
Ôn Ngôn không thể tin vào tai mình "Rõ ràng là cô ta tự lao vào..."
"Nếu không phải vì em tránh né, cô ấy sẽ không đâm vào bể cá." Ánh mắt Cố Cẩn Mặc tối sầm lại, giọng điệu lạnh lùng như băng giá ngàn năm.
Thì ra anh đã chứng kiến tất cả.
Cô không né tránh, chẳng lẽ phải đứng yên để Tô Thiển Thiển cào nát mặt mình sao?
Đây là sự thiên vị trắng trợn, không chút che giấụ
Tim Ôn Ngôn run lên dữ dội, ánh mắt cô nhìn anh dần chuyển sang sự xa lạ. Lần đầu tiên cô cảm thấy gương mặt tuấn tú quen thuộc ấy lại trở nên đáng sợ đến thế.
Cô nhìn Cố Cẩn Mặc, như nhìn một tên đao phủ đang cầm dao kề cổ mình "Nếu tôi không xin lỗi thì sao?"
"Vậy thì em sẽ không bao giờ bước chân ra khỏi cửa nhà họ Cố được nữa." Giọng Cố Cẩn Mặc bình thản, lạnh lùng như đang kể một câu chuyện hiển nhiên.
Lời này mang hai tầng ý nghĩa đe dọa.
Một là cô đừng hòng ly hôn, sau này sẽ bị giam lỏng sống không bằng chết. Hai là cô sẽ vĩnh viễn bị nhà họ Cố và nhà họ Tô trả thù, không còn đường lui.
Cố Cẩn Mặc à Cố Cẩn Mặc, thật không ngờ anh lại có thể tàn nhẫn với tôi đến vậy.
Ôn Ngôn cảm thấy trái tim mình như bị ai đó khoét một lỗ lớn, mỗi lần hít thở, gió lạnh lại lùa vào buốt giá, đau đớn tột cùng.
Sức mạnh của nhà họ Cố cộng thêm nhà họ Tô, cô quả thực như trứng chọi đá, không thể nào chống lại.
Dù sao cô cũng chỉ là một kẻ mồ côi không còn người thân, phải không?
Mắt cô đỏ hoe, nhưng ánh nhìn vẫn kiên cường đối diện với Cố Cẩn Mặc.
"Được, tôi xin lỗi."
Cô đột nhiên bật cười.
Cười rồi lại trào nước mắt.