⬅ Trước Tiếp ➡

"Tô Thiển Thiển, xin lỗi."
Bà nội, xin lỗi bà, cháu gái bất tài vô dụng, để bà chết oan uổng mà không đòi được công bằng.
Bà nội, xin lỗi bà, cháu gái thề nhất định sẽ có ngày đòi lại món nợ máu này.
Mỗi chữ "xin lỗi" thốt ra như những lưỡi dao sắc bén đâm xuyên qua tim gan cô.
Dường như chỉ có nỗi đau thể xác âm ỉ như vậy mới có thể khiến cô giữ được sự tỉnh táo lúc này.
Ôn Ngôn, mày không được khóc Tuyệt đối không được khóc trước mặt đôi gian phu dâm phụ này
Cô cắn chặt môi đến bật máu, cố gắng ngăn những giọt lệ chực trào nơi khóe mắt.
Không thể ở lại nơi này thêm một giây phút nào nữa, cô quay người lảo đảo bước đi. Đúng lúc này, một người bước vào từ cửa chính.
"Cô Ôn."
Là người hộ lý mặc đồng phục quen thuộc, gương mặt vẫn hiền hậu như ngày nào.
"Không phải em nói cô ta tận mắt chứng kiến Thiển Thiển chọc tức bà nội em sao?" Giọng Cố Cẩn Mặc từ phía sau truyền đến, lạnh lẽo thấu xương "Vậy thì đối chất ngay tại đây đi."
Đây là ý gì?
Chẳng lẽ anh thật sự bằng lòng cho bà nội cô một sự công bằng?
Tim Ôn Ngôn đập thình thịch, hy vọng lại nhen nhóm.
"Anh sẽ tin lời cô ấy chứ?" Cô quay lại hỏi Cố Cẩn Mặc.
Chỉ cần anh chịu tin lời người hộ lý, thì việc minh oan cho bà nội sẽ có hy vọng.
Cố Cẩn Mặc không trả lời cô, chỉ quay sang hỏi người hộ lý với vẻ uy nghiêm "Là cô nói Tô Thiển Thiển đã chọc tức bà nội đến chết?"
Không khí trong phòng trở nên tĩnh lặng đến đáng sợ, có thể nghe thấy cả tiếng kim rơi.
Ôn Ngôn nghe rõ tiếng tim mình đập "thình thịch, thình thịch" như muốn phá lồng ngực nhảy ra ngoài.
Cô nhìn người hộ lý cũng đang run rẩy vì căng thẳng, nhẹ nhàng trấn an "Đừng sợ, cô cứ nói lại đúng những gì đã nói với tôi trước đây là được."
Người hộ lý như được khích lệ, hít một hơi thật sâu, mặt đỏ bừng rồi lí nhí nói "Không, tôi không hề nói như vậy."
"Cạch" một tiếng, trái tim Ôn Ngôn như rơi thẳng xuống vực thẳm.
"Lần trước cô rõ ràng nói Tô Thiển Thiển vừa đi ra thì bà nội tôi đã ngã xuống, tại sao bây giờ lại đổi trắng thay đen như vậy?"
"Cô Ôn, tôi chưa từng nói những lời như thế, làm gì có chuyện đổi lời."
Sự đắc ý hiện rõ trên mặt Tô Thiển Thiển, sự lạnh lùng tàn nhẫn của Cố Cẩn Mặc, và lời nói dối trắng trợn của người hộ lý, tất cả như một gáo nước lạnh buốt giá dội thẳng vào người cô giữa mùa đông.
"Có phải có ai đó đã uy hiếp cô không?" Ôn Ngôn cố gắng giữ chút bình tĩnh cuối cùng.
Người hộ lý khóc lóc lắc đầu nguầy nguậy "Không có ai uy hiếp tôi cả. Cô Ôn, cô đừng ép tôi vu khống cho cô Tô nữa. Chuyện trái với lương tâm tôi thật sự không làm được. Tôi cũng chỉ là người làm công, không đắc tội nổi với người nhà họ Tô đâụ Xin cô tha cho tôi đi cô Ôn..."
Người hộ lý cúi gập người vái lạy trước mặt cô.
Ôn Ngôn đột nhiên cảm thấy lạnh toát, cái lạnh lan từ lòng bàn chân lên đến đỉnh đầu, tê dại từng thớ thịt.
Cô nhìn chằm chằm vào người hộ lý, cho đến khi mắt mỏi nhừ, nhưng người kia chỉ cúi gằm mặt né tránh ánh mắt của cô, không dám nói thêm nửa lời.
Người hộ lý đã quyết tâm không nói sự thật rồi.


⬅ Trước Tiếp ➡