⬅ Trước Tiếp ➡

Chẳng trách Tô Thiển Thiển và Cố Cẩn Mặc dám tự tin kéo người hộ lý đến đối chất. Thì ra họ đã sớm giăng sẵn cái bẫy này, chỉ chờ cô ngu ngốc nhảy vào.
Ôn Ngôn đỏ hoe đôi mắt nhìn Cố Cẩn Mặc "Đây là kết quả mà anh muốn sao?"
Sự phản bội của người hộ lý khiến cô mất đi nhân chứng quan trọng nhất để tố cáo tội ác của Tô Thiển Thiển.
"Các người chắc đã tốn không ít tiền bịt miệng nhỉ."
Lời của Ôn Ngôn khiến người hộ lý sợ đến mềm nhũn chân, suýt nữa thì quỳ sụp xuống đất.
"Cô Ôn, cô nói chuyện phải có lương tâm. Tôi không nhận bất kỳ đồng tiền bất chính nào. Ngược lại là cô, đừng ép tôi phải làm chuyện thất đức là vu khống cô Tô nữa."
"Ôn Ngôn, cô định dùng biện pháp ép cung sao?" Tô Thiển Thiển đứng nấp một bên, giọng điệu đầy vẻ uất ức nhưng ánh mắt lại ánh lên sự hả hê.
Đúng lúc này, bác sĩ Lý bước vào, nhanh chóng tiến hành sơ cứu và băng bó cho Tô Thiển Thiển và Cố Cẩn Mặc.
Ôn Ngôn biết, ở lại đây thêm nữa cũng chẳng giải quyết được gì.
Cô nhìn người hộ lý, thấy vẻ mặt không chút hổ thẹn của bà ta, trong lòng đã hiểu rõ mọi chuyện.
Có tiền mua tiên cũng được, huống chi là thế lực của nhà họ Tô đứng trong top 5 của thành phố này.
Nịnh bợ kẻ mạnh, chà đạp kẻ yếu vốn là bản năng sinh tồn của những kẻ tiểu nhân.
Cô không trách người hộ lý đã chọn phe Tô Thiển Thiển, chỉ trách bản thân mình quá cô độc, yếu đuối và bất tài.
Nhưng con người không thể mãi mãi nằm dưới đáy vực thẳm.
Nhà họ Tô cũng sẽ không thể mãi mãi một tay che trời.
Ôn Ngôn đột nhiên thẳng lưng, ngẩng cao đầu bước nhanh ra ngoài.
Nhìn bóng lưng cô đơn độc rời đi, Tô Thiển Thiển không hiểu sao lại thấy tim đập nhanh vì lo sợ.
Cô ta chợt nhớ đến một câu nói một người khi không còn gì trong tay mới là kẻ đáng sợ nhất, vì họ chẳng còn gì để mất.
Ánh nắng ngoài trời chói chang gay gắt. Rõ ràng là một ngày nắng đẹp đầu đông, nhưng lại oi bức ngột ngạt hơn cả giữa mùa hè.
Bên ngoài cổng biệt thự đậu một chiếc siêu xe Lamborghini thể thao vô cùng bắt mắt.
"Ôn Ngôn " Người ngồi trong xe đột nhiên vẫy tay gọi cô. Thấy cô không phản ứng, người đó dứt khoát mở cửa xuống xe đi thẳng về phía cô.
Người đàn ông có ngũ quan nổi bật, tai đeo khuyên kim cương lấp lánh, phong cách rất sành điệu và thu hút.
"Còn nhớ tôi không?" Như sợ cô quên mất mình, anh ta cười hì hì nhấn mạnh "Tôi là Tạ Nhất Dã."
Ôn Ngôn mím môi không đáp. Cô đương nhiên nhận ra, người này chính là vị thiếu gia ngông cuồng ở quán bar hôm nọ.
Không muốn có bất kỳ dây dưa nào với anh ta, Ôn Ngôn khẽ nhếch môi, lách người đi sang hướng khác.
Tạ Nhất Dã như đi guốc trong bụng cô, bám sát theo sau không rời.
"Tôi biết cô không thích Tô Thiển Thiển, trùng hợp là tôi cũng cực kỳ ghét cô ta. Hay là chúng ta hợp tác đi?"
Ôn Ngôn dừng bước, quay lại nhìn anh ta "Hợp tác?"
Quả nhiên cô rất để ý đến cái tên Tô Thiển Thiển.


⬅ Trước Tiếp ➡