Lúc cô gọi điện đến, Lương Hoài Tự vừa đến phòng họp. Trước mặt là một bàn đầy người đang chờ anh cùng thảo luận về dự án đấu thầu trị giá hàng chục tỷ, thế mà trong điện thoại anh lại bị vợ cũ mắng là keo kiệt.
Lương Hoài Tự bất đắc dĩ nhíu mày “Anh không có ý đó.”
Chỉ cần nói chuyện với anh, Trang Phù Dao liền vô thức quay về trạng thái của quá khứ, lúc này đã hơi nổi giận.
“Vậy ý anh là gì? Không muốn cho em thuê nhà? Hay là cảm thấy em ảnh hưởng đến anh?”
Lương Hoài Tự đã lâu lắm rồi không nghe cô nổi giận với mình, cảm giác như có chút quen thuộc mà xa vời “Không có gì cả. Nếu em thấy ở Bác Nhã Loan tiện thì có thể chuyển đến bất cứ lúc nào.”
Trang Phù Dao lạnh lùng đáp “Ồ.”
Lương Hoài Tự còn định nói thêm điều gì đó, bên kia đã “tút” một tiếng, cúp máy luôn rồi.
…
Mục đích đã đạt được, Trang Phù Dao tiếp tục đi dạo phố với hội chị em.
Ba người sánh vai nhau trên đường, mỗi người một phong cách khác biệt rõ rệt. Tống Tình theo phong cách Melade, Thư Nhuận là kiểu tiểu thư ngọt ngào, còn Trang Phù Dao thì mặc một bộ đồ lấy đại trong tủ, so với hai người kia thì trông giống quý bà sang chảnh hơn hẳn.
Thực ra cô không quá thích kiểu ăn mặc này, nên nhân lúc hôm nay mọi người đều rảnh, cô tranh thủ đi mua mấy bộ quần áo mới.
Mua xong, lúc đi ngang qua cửa hàng mỹ phẩm, Thư Nhuận nhìn chằm chằm Trang Phù Dao một hồi.
Trang Phù Dao cười “Nhìn gì thế?”
Thư Nhuận nói “Chị ơi, trước giờ em cứ tưởng chị trang điểm kỹ lắm, hôm nay nhìn kỹ mới phát hiện ra chị chỉ đánh mỗi son môi.”
Tống Tình cũng ghé lại xem “Nếu không nói ra thì em cũng chẳng nhận ra đâu, lại là một ngày ganh tị với người có gương mặt sắc sảo.”
Nhân viên bán hàng đứng gần nghe được câu chuyện của họ, rất nhạy bén tiến tới chào hàng “Chào cô, hiện bên tôi đang có chương trình khuyến mãi, chỉ cần mua hàng là được trải nghiệm miễn phí một lần trang điểm cá nhân hoá theo phong cách riêng đó ạ.”
Tống Tình và Thư Nhuận đều muốn xem Trang Phù Dao trang điểm đậm sẽ thế nào, liền nài nỉ “Thử một lần đi mà chị ”
Trang Phù Dao không chống lại được sự nũng nịu của hai người, bật cười “Được thôi.”
Cô vừa nhìn chuyên viên trang điểm thao tác trên mặt mình, vừa âm thầm học hỏi.
Hồi đại học, cô cũng từng trang điểm một thời gian, nhưng khi đó thịnh hành kiểu trang điểm đậm, áp dụng lên mặt cô thì lại có phần quá lòe loẹt. Hết thấy mới lạ rồi, cô lại cảm thấy thà chỉ đánh son còn đẹp hơn.
Nhưng thời nay đã khác, cách trang điểm và phong cách cũng đa dạng hơn. Một chuyên viên giỏi biết cách phát hiện cái đẹp, làm nổi bật cái đẹp. Khi thành quả hoàn tất, Tống Tình và Donut đều tròn mắt khen không ngớt lời.
Sau khi chọn mua mỹ phẩm xong, bước ra khỏi tiệm, Donut vẫn tiếp tục khen “Còn đẹp hơn cả minh tinh nữa ”
Trang Phù Dao cũng thấy đúng là thần kỳ thật. Cùng là vẽ lên mặt, nhưng giờ nhìn lại thì cách trang điểm hiện nay rõ ràng là đẹp hơn rất nhiềụ
“Donut, làm ơn tự kiềm chế đi. Đúng là đám mê sắc đẹp không còn thuốc chữa mà.” Tống Tình làm bộ nghiêm túc, rồi quay đầu ôm lấy Trang Phù Dao “Aaaaaa thật sự đẹp quá đi ”
Thư Nhuận “…”