⬅ Trước Tiếp ➡
Lâm Kim muốn rút lui, Hướng Ca cũng hạ thấp xuống theo, không hề rút ra chút nào.
Sau khi bọn họ giằng co trong chốc lát, Hướng Ca đột nhiên cố gắng chuyển động, chậm rãi lui ra ngoài. Trong lòng Lâm Kim buông lỏng, cảm thấy việc này có lẽ có thể kết thúc. Không ngờ thứ kia của Hướng Ca còn chưa rút ra hoàn toàn, lại nhanh chóng tiến về phía trước, nhét vào càng sâu.
Lâm Kim không dám nói gì, nước mắt lưng tròng.
Bởi vì trước đây Hướng Ca chưa từng cảm nhận được khoái cảm, vật của chàng nhanh chóng bắn vào bên trong, nhiệt độ không thuộc về nàng làm Lâm Kim vô thức vặn vẹo cơ thể.
Lâm Kim cảm thấy, việc này có lẽ đã kết thúc, rốt cuộc có thể trở về đi ngủ. Nàng rưng rưng nước mắt ngẩng đầu nhìn chàng, lại phát hiện lông mày chàng khẽ nhíu, giống như có chuyện gì không hài lòng.
Lập tức, nàng liền cảm thấy thứ vốn dĩ đã mềm xuống bên trong mình lại bắt đầu cứng lên, lấp đầy lần nữa. Hướng Ca bắt đầu di chuyển, chậm rãi đi vào, lại đi ra, đi vào, lại đi ra, tốc độ dần dần nhanh hơn. Hai tay chàng còn giống như đang chơi đùa, xoa bóp bộ ngực sữa của Lâm Kim.
Tiếng kêu của Lâm Kim bị va chạm tan thành những mảnh vụn, nàng lấy tay che mắt, dường như làm vậy có thể che đậy cảm giác xấu hổ của mình.
Sau khi nàng bị làm nóng một lần nữa, đầu óc choáng váng còn lớn gan ôm lấy vòng eo rắn chắc của thiếu gia. Sáng sớm hôm sau, Lâm Kim vẫn phải mềm nhũn run rẩy, eo lưng đau xót hầu hạ thiếu gia mặc quần áo.
Quá mệt mỏi, chức vụ mới này quá thê thảm, mệt như vậy, tiền tiêu vặt hàng tháng cũng không tăng bao nhiêu.
Lâm Kim không được đi học, không hiểu nổi tiểu thiếu gia của mình mỗi ngày luôn là đọc sách luyện chữ, nói chuyện cũng không nói được vài câu.
Thiếu gia đương nhiên rất đẹp. Lâm Kim đã lớn đến ngần này, thiếu gia là nam tử đẹp nhất nàng từng gặp. Cho dù Lâm Kim chỉ ngẩn ngơ ngắm nhìn, cũng có thể nhìn rất lâu, giống như một đứa ngốc.
Sau đêm đó, phải mất khá lâu cơ thể Lâm Kim mới bắt đầu thoải mái, bọn họ cũng không tiếp tục làm chuyện gì sâu xa hơn. Lâm Kim nghĩ, sau này có lẽ nhìn nhau là đủ, hi vọng về sau thiếu gia sẽ không giày vò nàng nữa.
Những lần qua lại gần đây của họ, nhiều nhất là Lâm Kim vừa mài mực cho thiếu gia, vừa không ngừng tán thưởng chữ của thiếu gia thật đẹp, vô cùng có khí khái. Nàng cũng muốn một ngày nào đó được luyện chữ.. Nàng xin thề tất cả những lời này đều chỉ là thuận miệng nói ra mà thôi.
Cứ thế, một ngày trời sáng khí trong nọ, sau khi Lâm Kim hầu hạ Hướng Ca mặc y phục, chàng thản nhiên nói với nàng: "Đợi lát nữa, ta dạy em tập viết."
Lâm Kim ngẩn ngơ trong chốc lát, mới nói: "Dạ, thiếu gia." Tại sao đột nhiên lại muốn dạy nàng luyện chữ nhỉ? Mặc dù nàng ngu dốt, nhưng nàng thật sự không muốn học chữ. Nàng hầu hạ thiếu gia lâu như vậy, đương nhiên biết rõ luyện chữ không phải là việc đơn giản.

⬅ Trước Tiếp ➡