Bước chân vững chắc tiến vào phòng khách, thím An đã tiến lên đón, Tuyết Lạc ở trên vai Phong Hành Lãng càng khó xử hơn, vừa đấm vừa đánh anh. “Phong Hành Lãng, anh làm cái gì hả? Mau thả tôi xuống! Tôi tự có chân, biết đi đường!”
Mà tất cả những điều này đều rơi vào mắt của thím An, bà ấy lại là dáng vẻ tươi cười.
Phong Hành Lãng trần thân trên, thẳng tắp mà săn chắc, Tuyết Lạc nhỏ bé bị vác trên vai, hơn nữa còn mặc áo sơ mi của Phong Hành Lãng. Thím An không biết giữa vợ chồng nhỏ bọn họ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, chỉ là cách liếc mắt đưa tình, mờ ám tới mức tình nồng ý đượm, thím An vui vẻ từ đáy lòng. Cậu hai và mợ hai cuối cùng cũng phát triển theo hướng hòa thuận rồi!
Đúng là tốt quá rồi! Vậy xem ra lễ cưới cậu cả vội vàng sắp xếp cho cậu hai này vẫn là rất đáng. Tuyết Lạc quả thật là cô gái tốt không có nhiều.
Tuyết Lạc vùng vẫy không ra khỏi cánh tay khỏe mạnh của Phong Hành Lãng, chỉ có thể cầu cứu thím An: “Thím An… Thím An, giúp tôi với…”
Thím An lại chỉ mỉm cười, như đang nói: Bà chủ, tôi không giúp cô mới là cách giúp cô tốt nhất. Cô sớm viên phòng với cậu hai mới là chuyện vui mừng!
Thấy thím An không những không giúp cô giương cao chính nghĩa, ngược lại còn cười tiếp tay cho giặc như vậy, trong lòng Tuyết Lạc rất bi thương. Người nhà họ Phong này, bao gồm cả thím An và quản gia Mạc đều bao che Phong Hành Lãng đến mức không hề có nguyên tắc. Giống như cứ mặc cho Phong Hành Lãng bắt nạt chị dâu như cô vậy.
Bây giờ Tuyết Lạc khó tránh hơi hối hận, sớm biết là kết cục như vậy, lúc đó cô không nên làm anh hùng, chắn lọ sành cho người đàn ông này, kệ cho anh bị bỏng, bỏng chết cho rồi! Dù sao người bị thương cũng không phải Lâm Tuyết Lạc cô!
Bây giờ thì hay rồi, hành vi quan tâm lúc đó của cô đổi lại là sự bắt nạt càng táo bạo hơn của người đàn ông này, trong lòng Tuyết Lạc khó tránh lại nảy sinh buồn bã.
Lúc đi ngang qua phòng y tế ở tầng hai, Tuyết Lạc đột nhiên lớn giọng kêu lên. “Lập Hân… cứu em với… em trai anh Phong Hành Lãng lại vô lễ với em.”
Tuyết Lạc không muốn làm phiền Phong Lập Hân nghỉ ngơi, chỉ là muốn thông qua cách như vậy để có tác dụng dọa dẫm nhất định với Phong Hành Lãng, từ đó khiến anh thu liễm hành vi của mình lại.
“Lâm Tuyết Lạc, em gọi anh tôi làm gì?” Phong Hành Lãng trách cứ, anh chỉ là muốn bôi thuốc chữa bỏng cho cô thôi, người phụ nữ ngốc nghếch này lại gọi anh cả của anh để cầu cứu?
“Phong Hành Lãng, anh thả tôi xuống…” Thấy kêu như vậy có hiệu quả, Phong Hành Lãng có kiêng dè, Tuyết Lạc lại gọi liên tiếp mấy tiếng.
“Đợi bôi thuốc xong, tôi sẽ thả em!” Phong Hành Lãng không hiểu sự ầm ĩ của Lâm Tuyết Lạc.
Có lẽ theo anh thấy, cách ve vãn tán tỉnh như vậy mới là điều anh cả Phong Lập Hân muốn nghe thấy, một các tình tứ rất tốt!
Trong phòng cưới vẫn là không khí ăn mừng.
Trên tay Phong Hành Lãng cầm thuốc chữa bỏng, đối diện với Tuyết Lạc vẻ mặt cảnh giác, kéo chặt áo sơ mi trên người.
“Chỉ là bôi thuốc cho em, đừng làm cứ như tôi muốn cưỡng hiếp em vậy.” Phong Hành Lãng lạnh giọng nói.
“Anh đặt ở đó đi, tôi tự biết bôi!” Tuyết Lạc cảnh giác.
“Nhưng tôi cứ muốn bôi giúp em đấy!” Phong Hành Lãng nghiêm nghị, tà tứ.
1: Đáng đời phải chịu nỗi đau này
Lâm Tuyết Lạc không hiểu vì sao người đàn ông này muốn dây dưa mập mờ với mình. Thiên hạ có nhiều phụ nữ như vậy, vì sao anh ta lại cứ muốn cợt nhả người chị dâu như cô đây? Vì trừng phạt cô hám giàu gả cho nhà họ Phong sao? Chẳng lẽ anh ta không biết: Vô lễ với người chị dâu như cô sẽ là bất kính với anh cả Phong Lập Hân của mình sao?
Cô hô cũng hô rồi, kêu cũng kêu rồi, cầu cứu cũng cầu cứu rồi! Nhưng nơi này không phải trong nhà họ Phong, mọi phản kháng đều tốn công vô ích. Thậm chí ngay cả quản gia Mạc và thím An đều thiên về phía Phong Hành Lãng, dung túng anh ta bắt nạt người chị dâu này!
Dùng cái chết để ép buộc? Bảo toàn trong sạch cho mình ư? Tuyết Lạc cười chua chát một tiếng: Cô không phải phụ nữ thời cổ đại, bởi vì sinh mạng rất đáng quý.
Tùy cho Phong Hành Lãng cợt nhả người chị dâu như cô ư? Nhưng hình như cô cũng không làm được!
Nước mắt cứ từng chút dâng lên trong hốc mắt. Tuyết Lạc cởi áo sơ mi bằng đôi tay run rẩy. Cô cứ vậy nhìn chằm chằm gương mặt kiêu căng và gian tà của người đàn ông, sau đó chậm chạp cởi áo sơ mi trên người ra.
"Phong Hành Lãng, nếu anh đã muốn nhìn thì tôi sẽ cho anh nhìn đủ! Chỉ cần lương tâm của anh không thấy có lỗi với người anh cả Phong Lập Hân suýt thì hi sinh tính mạng cho anh! Vậy anh cứ khinh bạc tôi đi!" Tuyết Lạc nói đến bi tráng, nước mắt dành dụm trong hốc mắt cùng nhau lăn xuống.
Nhìn gương mặt khóc như hoa lê tắm mưa của cô gái, trái tim Phong Hành Lãng không hiểu sao bị siết chặt. Cô gái hiểu chuyện quật cường thế này? Thấy chết không sờn giống như đang chuẩn bị ra pháp trường vậy.
Nhưng dáng người cô thướt tha, da trắng như tuyết, cùng chiếc áo mỏng manh phác họa làm nổi lên chỗ đó của cô, khiến Phong Hành Lãng không kìm được mà cổ họng xiết chặt. Đúng là muốn mạng nhau!
Ánh mắt dần nóng lên, từ phần trước trắng nõn tới sau lưng. Dường như lúc này mới tốt hơn một chút, cơ thể Phong Hành Lãng dịu đi, không còn căng chặt khó chịu nữa.
Phần lưng cũng trắng như tuyết kia, một mảng đỏ chói mắt quá đáng. Mấy giây sau, Tuyết Lạc cảm giác được phần lưng vừa rồi còn nóng rát đã dần trở nên lạnh theo lòng bàn tay vuốt ve của người đàn ông.
Người đàn ông này thực sự đang bôi thuốc trị bỏng cho cô sao? Tuyết Lạc không biết mình nên từ chối thế nào! Áo là do mình muốn cởi, tưởng rằng lần này người đàn ông sẽ bị dáng vẻ chính nghĩa hiên ngang của cô làm cho hổ thẹn và tự trách, thật không ngờ anh lại còn bôi thuốc bỏng cho mình thật.
Lòng bàn tay anh, vì có thuốc bôi nhẵn mịn, cũng không còn thô ráp nữa, trái lại có vẻ dịu dàng như nước.
"Chỉ là bôi thuốc bỏng cho em thôi mà, cần gì phải thấy chết không sờn thế?" Tiếng nói của người đàn ông rất hay, giống hương rượu nồng. Được lắng đọng và ấp ủ dưới trăng sao.
"..." Tuyết Lạc bị Phong Hành Lãng nhìn vậy, kèm cả lời nói tình cảm làm cho nghẹn họng không nói được gì. Nói cứ như cô không thả ra vậy.
Sau đó, một chiếc áo khoác rộng rãi bằng tơ tằm chạm vào bờ vai, Tuyết Lạc bèn nhanh chóng bọc lại cơ thể mình, không để lộ cảnh xuân gì nữa.
"Nam nữ thụ thụ bất thân, anh không biết hả? Huống chi tôi còn là chị dâu của anh! Với cả có thầy thuốc Kim và bác sĩ Hình à?" Tuyết Lạc vẫn không nhịn được tránh cứ Phong Hành Lãng vài câu.
"Tôi không muốn người đàn ông khác nhìn thấy cơ thể của em!" Phong Hành Lãng khẽ hừ một tiếng, không cao giọng lắm nhưng khí thế bá đạo lại tuôn ra ngoài.
"..." Tuyết Lạc nghẹn lời. Sửng sốt tới độ không biết phải trả lời người đàn ông này thế nào. Anh ta không muốn người đàn ông khác nhìn cơ thể của cô sao? Vậy Phong Hành Lãng thì được hả? Chính anh ta đã nhìn cơ thể của người phụ nữ vốn nên thuộc về anh trai mình cơ mà? Còn không biết xấu hổ nói với vẻ đường hoàng thế này! Đúng là xấu hổ thay anh ta luôn!
"Thuốc trị bỏng này có tác dụng rất tốt, hẳn sẽ không làm nổi bọc nước. Sau khi vết bỏng dịu đi, thì bôi thêm thuốc trừ sẹo. Đêm, lúc ngủ chú ý chút, đừng đè lên nó." Phong Hành Lãng nói xong những lời này bèn đi nhanh ra khỏi phòng tân hôn.
2: Đáng đời phải chịu nỗi đau này
Để lại Tuyết Lạc không thể nào bình tĩnh được một lúc lâu.
Dưới tầng, thím An vẫn luôn chần chừ đứng ở đầu bậc thang. Bà biết vợ chồng trẻ giận dỗi, một người giúp việc như bà mà hỏi thăm thì không ổn. Có điều thấy trạng thái vừa rồi của Tuyết Lạc làm cho lòng bà không yên. Dù sao bà biết cậu hai Phong Hành Lãng không phải người biết thương hoa tiếc ngọc gì.
Nhưng hơn mười phút sau, Phong Hành Lãng mặc quần áo ngủ đi xuống tầng.
"Cậu hai, cậu với mợ làm sao thế?" Thím An tới đón, vừa sửa sang lại cúc cổ áo cho Phong Hành Lãng, vừa ôn tồn hỏi.
"Sau lưng Tuyết Lạc bị bỏng. Hai hôm này thím chú ý đồ ăn cho cô ấy chút." Phong Hành Lãng lãnh đạm nói.
"Bị bỏng á? Có nghiêm trọng không?" Thím An gấp gáp hỏi: "Đang yên đang lành sao mợ lại bị bỏng thế?"
"Làm chuyện dại dột đấy! Cô ấy yếu đuối thế còn đỡ cái hũ nóng kia cho tôi? Đáng phải chịu đau đớn thế này lắm!"
Rõ ràng là một câu mỉa mai tức giận, nhưng thím An lại nghe thấy sự dịu dàng trong đó.
Thì ra mợ chủ đỡ cái hũ nóng gì đó cho cậu hai nên mới bị bỏng? Xem ra tình cảm hai người đã tốt tới mức hẹn nhau ra ngoài cùng ăn cơm trưa. Thím An thực sự cảm thấy vui mừng trong lòng thay cho Tuyết Lạc và Phong Hành Lãng.
Chờ khi Phong Hành Lãng vào phòng điều trị hỏi thăm Phong Lập Hân, thím An vội hâm nóng bái súp chim bồ câu bưng lên tầng. Không để lại sẹo thì phải bổ dưỡng.
Tuyết Lạc ngồi im trên giường tân hôn rộng, lẳng lặng nhìn thuốc trị bỏng kia tới thất thần: Người đàn ông đó cường thế lại bá đạo, không nói lời nào đã bôi thuốc cho mình, có tính là khinh bạc mình không? Sớm biết vậy đã không đỡ cái hũ gì đó cho anh ta, làm anh ta hiểu lầm mình có ý đồ gì đó không tốt với anh ta! Thế chẳng phải sẽ càng làm cho anh ta bắt nạt mình sao?
Mà bây giờ mình bị anh ta nhìn, cũng sờ rồi... Trong lòng Tuyết Lạc có một cảm giác rầu rĩ không nói lên lời. Cũng không thể dung túng cho việc Phong Hành Lãng vô lễ với mình như vậy được. Cảm giác thực sự xấu hổ với Phong Lập Hân!