Chương 9
nhúc nhích.
Tần Liệt cũng không muốn khuyên, anh mở chiếc hộp kim loại, lấy từ bên trong ra một tờ giấy vấn thuốc.
Từ Đồ không tiếp tục chơi trò chơi nữa, nương theo ánh sáng mờ ảo nhìn qua, chiếc hộp kim loại được chia làm hai ngăn gọn gàng, một bên là giấy vấn thuốc, một bên là thuốc lá sợi.
Giấy vấn thuốc có hình chữ nhật, nằm trong bàn tay to rộng của anh dường như có vẻ hết sức nhỏ gọn.
Tần Liệt gấp một rãnh nhỏ dọc theo tờ giấy, dùng hai đầu ngón tay nhón một ít thuốc lá sợi cho vào, một tay khép giữ, tay kia quấn mép giấy lại miết dọc theo chiều dài.
Từ Đồ không khỏi chăm chú nhìn theo nhất cử nhất động của anh, anh vê tròn thành hình điếu thuốc, rút bỏ những sợi thuốc dư nhô ra ngoài, đưa đầu lưỡi lướt nhẹ dọc theo thân thuốc, hoàn hảo dán mép giấy lại, cầm điếu thuốc đưa lên miệng, răng cắn giữ lấy.
Từ Đồ miệng đắng lưỡi khô, không khỏi cuốn đầu lưỡi lên chạm vào viên kim cương đính trên đó.
"Thuốc lá sợi?" Cô hỏi.
Tần Liệt châm lửa, khẽ 'ừm' một tiếng trong cổ họng.
"Captain Black hay là Mac Baren?" Nhãn hiệu thuốc lá sợi tự cuốn của Mỹ và Đan Mạch.
Anh có đôi chút ngạc nhiên nhìn cô, không khỏi đưa mắt quét từ trên xuống dưới vài giây "Cô biết sao?" "Có hút qua hai lần." "Không phải." Tần Liệt thu hồi ánh mắt lại, nâng cằm về phía trước "Loại giá rẻ, mười đồng một cân." Từ Đồ theo hướng đó nhìn qua, phía trước chỉ có duy nhất tiệm tạp hóa nằm đối diện kia, đèn ngoài hiên sáng hơn những nơi khác rất nhiều, khuếch tán từ trên xuống dưới, tỏa ra ánh sáng ấm áp và dễ chịụ Dưới bệ cửa sổ có để hai bao đay, thuốc lá sợi đầy ắp ở bên trong nhô cả ra ngoài, bên trên có cắm một cái bảng, đề 'Thuốc lá sợi tự nhiên 100%, mười đồng một cân, mua một cân tặng nửa cân.' Quả đúng là hàng giá rẻ.
Từ Đồ hỏi "Hút được không?" Ý đồ rất rõ ràng.
Anh trả lời "Cũng được." Cho là anh không hiểu, cô hỏi lại "Có ngon không?" "Được." Từ Đồ khựng lại mấy giấy, sau đó nói trắng ra "Cho tôi một điếụ" Thế nhưng người nọ hờ hững cất hộp kim loại vào túi quần, nhìn sang chỗ khác, hơi cúi đầu thở ra mấy vòng khói.
Cô nhìn anh chằm chằm, nửa ngày sau, hừ nhẹ một câu "Đúng là giả câm giả điếc." Đợi đến khi hút xong điếu thuốc, Tần Liệt khóa xe, đứng thẳng dậy đi qua tiệm tạp hóa đối diện.
Anh cất tiếng gọi 'ông chủ', có một người đàn ông thấp bé lọt thỏm trong chiếc áo khoác đi ra, hai bên quen biết nhau đứng ở cửa nói chuyện hồi lâu, ông ta cân thuốc, sau đó túm lại thành một gói lớn nhét vào tay anh.
Từ Đồ theo bản năng đưa tay sờ sờ túi, thuốc lá của cô đã để trên xe của Đậu Dĩ không có lấy ra, trong túi quần chỉ còn lại chiếc bật lửa nhựa.
Cô hít sâu một hơi, nhảy từ trên vali hành lý xuống, đi qua theo.
Ông chủ nhìn thấy cô, không nhịn được đảo tới đảo lui hai mắt quan sát, cười tít mắt hỏi "Em gái nhỏ, muốn mua gì nào." Tần Liệt ngoảnh đầu nhìn cô, quay lại nói với ông chủ "Đi cùng." "Chà chà, thì ra là quen biết nha." Từ Đồ không thèm nhìn ông ta "Có bán thuốc lá không?" "Có, có." Ông chủ bảo cô vào bên trong "Trong nhà có." Tiệm tạp hóa này rất nhỏ, chẳng chứa được mấy người, miễn cưỡng dựa vào tường có thể kê được một dãy kệ