⬅ Trước Tiếp ➡

giữ chặt tôi, anh còn đá hắn." Tần Liệt khẽ lướt mắt qua ngực cô, nhưng ánh mắt rất nhanh đã dời đi chỗ khác, nửa giây sau, anh thả lại một câu "Đến đây rồi cũng đừng yếu đuối quá, đụng một chút có gì nghiêm trọng chứ." "Như thế nào mới tính là nghiêm trọng?" Từ Đồ hung hăng hỏi lại.
Anh xoay người định đi.
"Ảnh hưởng đến trổ mã có tính không?" Môi dưới Tần Liệt giật giật, hiển nhiên Từ Đồ không nhận được câu trả lời.
Cô đi tới phía trước mấy bước, hừ giọng cười nói "Tôi phát hiện con người anh rất thú vị, thời điểm mấu chốt, có phải đều giả vờ bị ù tai không?
Vừa rồi tôi hỏi anh không nghe thấy sao?" Khuôn mặt Tần Liệt không chút biểu cảm, chỉ nói "Người đàn ông đó bị điên, sau này cách xa anh ta một chút." Nói xong kêu Đại Tráng một tiếng, không quan tâm tới Từ Đồ nữa, xoay người đi.
Từ Đồ bừng bừng lửa giận, nhìn chằm chằm bóng lưng kia hồi lâu "Tất cả đều là đồ đần độn." ...
Cả ngày hôm nay, không có lấy một chuyện suông sẻ, sau khi trở về căn phòng được mọi người bố trí, Từ Đồ nhìn ra ngoài, cả khoảng sân chỉ còn ánh sáng mờ nhạt, cô không quan sát nữa, kéo hành lý vào, đổ ập người xuống giường ngủ thiếp đi.
Khoảng nửa đêm, Từ Đồ giật mình thức giấc, là vì đói mà tỉnh, bụng réo ầm muốn tạo phản, thêm vào đó vết thương ở ngực cũng mơ hồ râm ran đau, cô lăn qua lộn lại trên giường, muốn lần nữa đi vào giấc ngủ rất khó, quờ quạng lấy điện thoại ra xem đồng hồ, mới mười một giờ đêm.
Trong bóng tối, Từ Đồ mở to mắt, nghĩ đến thường ngày, giờ này còn đang chơi bài chơi game trong vũ trường, khó trách không ngủ được.
Chưa tới một giây sau, Từ Đồ xoay người xuống giường, bật đèn lên, chậm rãi bước thong dong ra cửa.
Đèn trong sân vẫn còn mở sáng, cô quan sát một lượt xung quanh, mơ hồ hình dung ra cấu trúc tổng thể của ngôi nhà.
Khoảng sân rất rộng, ở giữa có đặt cái bàn dài và băng ghế, sát trong góc có một cái giếng bơm tay, bên cạnh là bệ xi măng xây cao có để mấy cái mẹt củ cải phơi khô và nấm núi.
Từ Đồ khom lưng kề sát lại gần đưa mũi ngửi ngửi, nhăn mặt khịt mũi ghét bỏ, tiếp tục tìm kiếm nhà bếp.
Cái sân này kỳ thật rất đơn giản, đối diện là cửa cổng, ba mặt còn lại là những gian phòng, mỗi phòng có một cửa lớn ra vào và một cửa sổ, hầu như tất cả các cánh cửa đều đang đóng kín.
Từ Đồ lần lượt đẩy nhẹ từng cái ra, cuối cùng, cánh cửa của căn phòng có mái thấp ở phía Tây cũng hé ra một khe hở, tìm không thấy công tắc điện, cô mò mẫm đi vào.
Ánh trăng mỏng manh treo nơi đầu non rọi qua khe cửa sổ dát lên chút ánh sáng bàng bạc, mắt dần dần thích nghi với bóng tối, Tư Đồ nhìn ra đây là nhà bếp.
Vật dụng trong bếp rất đơn sơ, nhưng vô cùng gọn gàng ngăn nắp, nồi niêu xoong chảo chén bát đều được xếp đặt rất ngay ngắn, bếp lò sạch sẽ tinh tươm, mấy sọt tre đựng rau cải và khoai tây vừa mua hôm nay được đặt trong góc, toàn bộ đều là thực phẩm tươi sống, bếp lạnh nồi không, đến cả nửa cái bánh bao cũng không thấy.
Từ Đồ ôm bụng đi ra, định trở về phòng nhai mì tôm sống cho đỡ đói, lúc đi tới góc rẽ liền đứng lại, thì ra, hai dãy nhà không có thông liền nhau,


⬅ Trước Tiếp ➡