Chương 6
mặt vải nơi gấu quần có hằn những nếp nhăn.
Bàn tay anh dày rộng thô ráp, làn da màu lúa mạch vô cùng tráng kiện khỏe mạnh.
"Cô là Từ Đồ?" Âm thanh trầm đục, chậm rãi.
Từ Đồ vẫn ngồi yên không nhúc nhích, ánh mắt dời khỏi bàn tay kia.
Chút tia nắng cuối ngày còn sót lại bao phủ quanh anh, tầm mắt đang ở dưới thấp khiến Tư Đồ không nhìn thấy rõ được biểu cảm trên gương mặt, trong cái chập chờn giao thoa giữa ánh sáng và bóng tối, không quá khó để nhận ra những đường nét cơ thể đầy vạm vỡ.
Dáng người to lớn cường tráng, sừng sững bất động, cho dù chỉ ngồi yên trên mô tô, cũng hệt như một ngọn núi đang áp xuống đỉnh đầu cô.
Tư Đồ ngồi thẳng dậy, màu đỏ nơi đường chân trời rọi vào hai gò má ửng hồng, cái dáng người tựa như khuynh đảo cả thế giới của anh không còn phủ hết tầm mắt cô nữa.
Ánh mắt cô lần nữa tìm qua đó, dừng lại một hồi, lần này đã nhìn rõ được mặt anh.
Tần Liệt lặp lại "Từ Đồ?" Cô thất thần giây phút, rất nhanh sau đó đã lấy lại sự bình thản tự nhiên "Anh là ai?" "Tần Liệt." Hoàn toàn chẳng có chút nhiệt tình nào, vẻ mặt hờ hững lạnh nhạt, qua loa lướt nhìn cô.
Từ Đồ mút ngón tay cái "Tần Liệt..." Hàm răng xinh xắn vừa nhứ nhứ cắn ngón tay vừa nghiền ngẫm tên anh "Anh chính là người Từ Việt Hải phái đến sao?" "Đợi một lát." Anh không nhìn cô, duỗi tay tắt máy xe rồi chỉ ngón cái về phía sau "Cậu ta là A Phụ" Cái này có thể xem như giới thiệu ngắn gọn, cũng không để cho hai người có cơ hội chào hỏi, anh hỏi A Phu "Mấy giờ Hướng San tới?" A Phu lái một chiếc xe ba bánh, thùng xe phía sau không lớn lắm, bên trên có để hai cái sọt tre.
Tướng tá của anh ta so với Tần Liệt còn đồ sộ hơn, theo cô ướm thử chắc gần khoảng gấp rưỡi, da đen thui, khuôn mặt điển trai, dáng vẻ chất phác thật thà, mang đến cho người ta cảm giác trung thành một cách vô tội vạ.
Hắn gãi gãi đầu "Trước đó cô ấy liên hệ với bọn Triệu Việt, em không rõ lắm." Lúc này Tần Liệt mới nhớ tới chuyện vụn vặt đó, bàn tay sờ soạng túi quần một hồi, nhét tay vào rút ra một tờ giấy dùng để vấn thuốc lá nhăn nhúm "Triệu Việt đưa cho anh số điện thoại này, chú hỏi thử xem." A Phu cầm lấy, bước xuống xe đi qua phía tiệm tạp hóa đối diện.
Từ Đồ liếc hắn một cái "Còn có người sắp tới sao?" "Ừm." Giọng mũi phát ra một âm tiết đơn giản.
"Ai vậy?" Đợi một hồi, không nhận được câu trả lời, nghĩ anh không nghe thấy, Từ Đồ lớn tiếng hỏi lại lần nữa.
Lúc này Tần Liệt mới đáp lại "Giáo viên." Anh cũng không nhìn cô, ánh mắt ném thẳng về phía tiệm tạp hóa đối diện.
Mặt trời đã lặn, ánh nắng chìm về sau đỉnh núi, chỉ còn lại một màu than chì xám xẫm.
Chẳng mấy chốc, A Phu đã sải bước trở lại.
Tần Liệt "Cô ấy nói sao?" A Phu nói "Chị ấy bảo, đoạn đường vừa ra khỏi hẻm núi có tai nạn giao thông, đường bị chặn lại, chị ấy không qua được." Chân mày Tần Liệt khẽ nhíu "Chỗ đó không dễ khai thông." A Phu nhún vai "Đợi thôi." Từ Đồ lắng nghe hai người nói chuyện, chưa kịp mở miệng, người bên cạnh đã mất hết kiên nhẫn "Các anh sắp xếp kiểu gì vậy?
Trời tối rồi, càng lúc càng lạnh, còn phải đợi bao lâu nữa?" Tần Liệt quét mắt