Chương 7
liếc nhìn hắn.
Từ Đồ nghiêng đầu nhìn Đậu Dĩ "Anh còn chưa đi sao?" Đậu Dĩ tức giận nghiêng người về phía Tư Đồ, nhích nhích sát lại gần, điều chỉnh âm lượng xuống mức thấp nhất chỉ đủ để hai người nghe thấy, lèo nhèo bày tỏ sự bất mãn của mình.
"Em nói xem, em đúng là con sói mắt trắng vô tình bạc nghĩa mà Là anh đưa em tới đây đúng không?
Còn chưa kịp ăn cơm đã đuổi anh đi." "Đứng thẳng dậy nói chuyện." Từ Đồ đẩy đầu hắn ra "Cái nơi heo hút này có gì ngon mà đòi ăn, đợi về Hồng Dương rồi tụ tập." "Không biết phải đợi đến ngày tháng năm nào chứ." Từ Đồ nói "Có mấy tháng thôi, nhanh lắm, tới lúc đó còn phải gọi thêm đám Tiểu Nhiên và Vương Hạo nữa." Đậu Dĩ vẫn không muốn đi, kiếm cớ nói "Anh sợ em con gái một thân một mình không an toàn, hai người đàn ông kia đều là mấy tay cao lớn thô kệch, anh không yên tâm." Từ Đồ nghe thấy mấy lời này, không nhịn được liếc mắt nhìn về phía hai người đó, bọn họ đang ngồi trên xe của mình, khoảng cách rất gần, âm lượng của Đậu Dĩ không lớn không nhỏ, vô cùng vừa khéo cho người ta nghe thấy.
Người đàn ông tên A Phu phụng phịu xụ mặt xuống, ánh mắt nhìn Đậu Dĩ chằm chằm, trái lại, người kia chỉ chống khuỷu tay lên tay lái, hơi khom người, nghiêng đầu về phía đám đông, căn bản không thèm quan tâm tới bên này.
Từ Đồ nhíu mày "Vậy ra anh không tin tưởng Từ Việt Hải?" "Không phải." Đậu Dĩ vội vàng phủ nhận.
"Vậy thì mau về đi, tối rồi, đường núi không an toàn." Do dự một hồi, hai mắt hắn bỗng sáng ngời, tựa như rốt cuộc cũng đã tìm ra được cái cớ để vịn vào "Không phải bọn họ vừa nói sao, đoạn đường phía trước xảy ra tai nạn xe cộ đã bị ngăn lại, xem ra anh quả thật không cách nào đi được." Từ Đồ mút ngón tay cái, nghĩ tới cuộc đối thoại lúc nãy của hai người kia, chợt nghe thấy A Phu lên tiếng "Vào núi và đi ra là hai con đường khác nhaụ" Hai người không hẹn mà cùng nhìn về phía hắn.
A Phu nói tiếp "Không ảnh hưởng gì tới việc cậu về đâụ" Đậu Dĩ hít một hơi, tức giận trừng mắt nhìn A Phụ Khóe miệng A Phu khẽ cong lên mỉm cười, dùng ánh mắt quyết không khoan nhượng giống hệt Đậu Dĩ đáp lễ lại.
Giằng co một hồi, Đậu Dĩ chiến bại, tìm tới tìm lui không ra lý do, lải nhải dặn Từ Đồ hết chuyện này đến chuyện khác còn hơn cha dặn dò con gái.
Nhẫn nại của Tư Đồ tụt tụt dần xuống vạch đỏ, nhíu chặt hàng chân mày xinh xắn cố nhẫn nhịn nghe cho xong, chợt thấy người trên mô tô ngồi thẳng dậy, sau đó là âm thanh khởi động xe.
Theo bản năng cô nhìn qua, Tần Liệt lên tiếng "Hai người cứ nói chuyện, khi nào xong đến tiệm mì cuối đường tìm chúng tôi." Mấy lời này là nói với Từ Đồ, nhưng không đợi cô trả lời, hai người đã lái xe đi xa.
Từ Đồ thu hồi tầm mắt, lạnh giọng hỏi "Anh có xong chưa?" "..." Đậu Dĩ "Xong rồi." Sao Đậu Dĩ có thể không nghe ra Từ Đồ sắp bùng phát, cuối cùng nhìn đôi mắt cô "Anh đi đây." Hắn rề rề bước lùi về phía đầu thị trấn, lại nói tiếp "Nhớ chăm sóc bản thân." Từ Đồ tụt hết kiên nhẫn, khoát khoát tay "Đi thôi, đi thôi." Rốt cuộc Đậu Dĩ cũng rời đi, dáng hình nhanh chóng hòa vào bóng tối.
Đêm của núi rất nồng đậm, như có nét mực