Chương 8
vẩy mạnh vào không trung, trong tíc tắc xóa tan hết ranh giới giữa trời và đất.
Từ Đồ đưa mắt nhìn một vòng thị trấn, ngã tư đường vẫn ồ ào náo nhiệt như cũ, những tiếng rao hàng thay nhau cất lên hết lượt này đến lượt khác, các quầy hàng lục tục lên đèn.
Những ngọn đèn vàng lơ lửng giữa không trung góp mình điểm xuyết cho bóng đêm, chút ánh sáng le lói vượt qua tiếng ồn ào mang đến chút cảm giác trống trải khi đêm sắp về trên núi đồi.
Cô ngẩn người đứng đó một hồi, kiễng mũi giày đá đá vào va li hành lý, buồn bực ngồi lên trên.
Thị trấn nói lớn không lớn, nhưng trước mặt có đến mấy tiệm mì, ai biết bọn họ vào chỗ nào, bảo cô sao tìm được?
Bên kia, hai người gọi hai bát mì lớn, A Phu cầm cái muỗng nhỏ múc ít ớt khô cho vào cái bát đang nghi ngút khói trộn đều lên, rồi nghiêng đầu xuống miệng bát xì xụp húp một hớp nước lèo thịt bò nóng hôi hổi, toàn thân đều sảng khoái.
Hắn hỏi "Thật sự không đợi cô bé kia sao?" "Ăn đi." Tần Liệt cầm đũa gắp mấy sợi mì "Đã nói với cô ấy địa điểm, đói bụng tự nhiên sẽ tới đây." A Phu nhìn nhìn "Anh nên đối xử với cô ấy nhiệt tình một chút." "Là sao?" "Gương mặt nghiêm nghị cứng ngắc, một cô bé sao không bị dọa chứ." A Phu cười tươi rói, nói đùa "Đến em nhìn còn thấy sợ." Nói xong tiếp tục vùi đầu ăn mì, lúc bát mì vơi bớt hơn phân nữa, nhiệt trong cơ thể được bức ra, tầng tầng mồ hôi tứa trên trán.
"Tôi vốn như vậy." A Phu thoáng dừng đũa, ngẫm nghĩ hồi lâu mới biết anh nói chuyện vừa nãy, hắn vùi đầu xuống, hướng mặt vào bát mì "Em sẽ đi một vòng quanh chợ." Tần Liệt "Làm gì?" "Xem có bán ô mai không...
Cô ấy muốn ăn." Hắn ấp úng một hồi.
Khóe miệng Tần Liệt khẽ cong lên nụ cười như có như không, đã biết còn vờ hỏi "Ai muốn ăn?" A Phu rối rắm "Còn có thể là ai chứ, Tiểu Ba." Nói xong gãi gãi ót "Chỗ của chúng ta lăn qua lộn lại chỉ có mấy món như vậy...
đổi khẩu vị." Tần Liệt không có hứng thú với mấy chuyện đó, chỉ nói "Thuận đường nhớ mua đủ rau dưa luôn." "Dạ." Năm phút sau, hai người ăn xong, A Phu ra xe của mình nổ máy đi trước, Tần Liệt đứng đó chốc lát rồi quay lại tấm vách đá ở đầu thị trấn.
Xa xa, anh nhìn thấy phía đối diện tiệm tạp hóa, một dáng hình nhỏ bé đang ngồi trên va li hành lý nghịch điện thoại, đầu cúi rất thấp, cơ hồ cả cái cằm đều chui hết vào cổ áo, mái tóc màu hồng nhạt đã được nét mực của bóng đêm nhuộm trở lại màu sắc ban đầu, chỉ có khuôn mặt nhấp nháy chợt sáng chợt tối theo ánh đèn của màn hình.
Anh tắt máy xe, thuận miệng hỏi "Cô không đói sao?" Từ Đồ không trả lời, cuộn tay thành quả đấm nhỏ áp lên miệng thở hít hà, ngón tay cứng đờ, gió núi như xuyên qua mọi kẽ hở chui vào trong xương tủy.
Cô hỏi anh "Còn phải đợi bao lâu nữa vậy?" "Không rõ." Tần Liệt lấy từ trong túi quần ra một chiếc hộp kim loại to cỡ lòng bàn tay, nhín chút thời gian nhìn cô "Nếu lạnh phía sau có áo khoác." Từ Đồ thuận theo lời anh nói nhìn qua, chỗ ngồi phía sau xe mô tô có một cái áo được ràng bằng dây thừng, nhăn nhúm, đen thùi, căn bản không cách nào nhìn ra được màu sắc và kiểu dáng ban đầụ Cô không