Sau khi cậu bước vào đạo môn, ý thức liền trở nên mơ hồ lẫn lộn, như thể cậu đang mơ một giấc mơ dài, trước mặt là bóng tối vô biên.
[Cảm nhận được nguồn năng lượng không xác định đang tấn công nhận thức tinh thần của người thực hiện nhiệm vụ, kích hoạt cơ chế bảo vệ tự động]
âm thanh lạnh lẽo của hệ thống điện tử vang lên bên tai khiến Khúc Ngư bừng tỉnh.
Khi cậu mở mắt ra lần nữa, xung quanh đã là một cảnh tượng khác. Trước mặt cậu là một gốc cây đại thụ cao chót vót, xung quanh là hoa cỏ tươi tốt, cao hơn nhiều so với thường thấy. Trước mặt cậu có hai con đường: một đường cây cỏ không mọc, một đường phủ kín bụi gai. Nhìn sơ qua cảnh tượng cũng không có gì bất thường nhưng Khúc Ngư không dám manh động.
Rõ ràng cậu đi vào cùng với Lâm Thanh Việt, nhưng bây giờ chỗ này chỉ có một mình cậu, xem ra là bị chia tách.
Khúc Ngư đứng dậy, chậm rãi đi về phía trước. Đối mặt với hai con đường, cậu không chút do dự chọn con đường không có một ngọn cỏ.
Con đường vắng vẻ quang đãng giống như nhìn không thấy điểm cuối. Khúc Ngư tiếp tục đi về phía trước, ước
nh giờ, cậu mới từ đằng xa nhìn thấy một con hổ và người năm trước mặt nó.
Con mãnh hổ dường như vừa mới chuẩn bị ăn thịt người trước mặt, vừa nhìn thấy Khúc Ngư từ xa, hai mắt lập tức lóe lên ánh sáng, thay đổi mục tiêu.
Khúc Ngư rất bình tĩnh, mặc dù cậu không có tu vi nhưng sau khi ăn tẩy tủy đan, cơ thể nhanh nhẹn, nhẹ nhàng hơn rất nhiều.
Con hổ dữ từng bước tiến về phía trước, chuẩn bị về tới. Khúc Ngư từ trong tay áo lấy ra lá bùa, ném nó về phía con hổ. Lá bùa này do cậu mới vừa im lặng lấy ra từ nhẫn bạn chỉ.
Lá bùa nổ tung giữa không trung, hóa thành quả cầu lửa rơi xuống người con hổ, làm da thịt nó cháy đen, có thể thấy được xương cốt. Con hổ cố gắng giãy dụa muốn tấn công Khúc Ngư, nhưng bị né tránh. Nó bị cháy nên không còn cách nào phản kháng, cuối cùng nằm trên mặt đất rồi biến mất.
Khúc Ngư thở phào nhẹ nhõm, đi về phía trước nhìn người nằm trên mặt đất. Hai mắt người nọ nhắm nghiền, nằm trên mặt đất đất, trên người có rất nhiều vết máu, tuổi tác không lớn, sắc mặt lạnh lùng nhưng hơi lộ vẻ ngây ngô, pha trộn giữa thiếu niên và thanh niên.
Lúc đó, y khác với những người bình thường ở chỗ có một đôi tai dài trên đầu, mái tóc trắng như tuyết và một cái đuôi xõa tung trắng như tuyết phía sau.
Vậy mà lại là yêu quái. Khúc Ngư hơi ngạc nhiên. Cậu nhìn lỗ tai và đuôi của người nọ, đoán chừng y hắn là yêu lang.
Yêu lang có thể biến thành hình người, tu vi phải cao cường. Khúc Ngư trong lòng tính toán, nếu có thể cứu y một mạng, trong bí cảnh cũng xem như có một người giúp đỡ và che chở. Nghĩ như vậy, cậu chậm rãi vác yêu lang kia lên, chuẩn bị tìm một nơi an toàn giúp y trị thương.