⬅ Trước Tiếp ➡
Một tuần bị ghi tên quá ba lần thì sẽ bị phạt quét sân thể dục.
Đi qua cổng trường trót lọt, có tiếng gió mang đối thoại đứt quãng tiến vào lỗ tai Đồng Niên Niên.
Họ tên, lớp."
"Không phải anh biết rồi sao?" Là một giọng nam lười biếng, hình như chưa tỉnh ngủ.
Nhân viên chấp cần nghiến răng nghiến lợi: "Biết rồi thì cậu cũng phải nói!"
"Lớp 10-10, Trần.. Tinh." Nói tới phần sau, cậu cố ý kéo dài giọng, giống như ngáp dài một cái, vừa nghe là biết muốn ăn đòn.
Nhân viên trực ban nhẫn nại hỏi theo lệ: "Vì sao không mang thẻ học sinh?"
Nam sinh tên Trần Tinh cười nhạo một tiếng, "Anh hỏi tôi thì tôi hỏi ai?"
Đồng Niên Niên cũng cười theo.
Hoàng Phinh Đinh đang kể ngày hôm qua mình bị ba thu truyện tranh, nghe thấy tiếng cười của Đồng Niên Niên, còn tưởng rằng cô sung sướng khi người ta gặp họa, "Đồng Niên Niên, cậu có lòng cảm thông hay không hả?!"
Đồng Niên Niên không phản bác mà quay đầu lại nhìn vài lần.
Chỉ nhìn thấy mỗi bóng lưng.
Cao, trắng, vai rộng chân dài, đứng ở trong đám người như hạc ở giữa bầy gà.
Vải áo sơ mi trắng mỏng tanh, không khó nhìn thấy bên trong còn mặc áo thun tay lỡ màu đen, cậu đứng xiêu vẹo, cũng không có vẻ suy sụp tinh thần, ngược lại còn có vẻ kiên cường.
Đồng Niên Niên ngước mắt nhìn ánh mặt trời, lại nhìn mái tóc bồng bềnh của cậu, không quá dài, vài sợi vểnh lên trên đỉnh đầu bị ánh mắt trời nhuộm thành màu nâu nhạt.
Y như chủ nhân của nó, ly kinh phản đạo [*].
[*] Đi lệch khỏi những lý luận tư tưởng trong kinh thư, phản đạo nghĩa. Nói tóm gọn là chống đối lại xã hội.
Sắp tới chỗ rẽ, Đồng Niên Niên không nhìn thêm nữa, lúc quay đầu lại khóe mắt hình như nhìn thấy có người đang nhìn mình, cô không để ý lắm, bất thình lình lại nghĩ tới chuyện Hoàng Phinh Đình xem phim cấm.
Phim cấm à, háo hức ngứa ngáy thật đó!
Cô cũng muốn xem.
Sau bữa cơm tối, Đồng Niên Niên xách túi rác chuẩn bị xuống tầng vứt, ngay lúc đổi giày trong đầu chợt lóe lên ý nghĩ, thế là nói với Từ Mị đang rửa chén trong bếp: "Mẹ, con vào cửa hàng lấy sữa bò nhé!"
"Hai hôm trước ba còn cầm một thùng về nhà rồi mà, con quên rồi sao?"
Từ Mị vừa nói vừa đi ra khỏi bếp nhưng nhìn tới trước cửa thì đâu còn bóng người nào?
Hoàng Phinh Đình nói, cô ấy mua phim cấm ở gần cửa hàng tạp hóa nhà Đồng Niên Niên mở, cuối con hẻm phía sau cửa hàng tạp hóa.
Đầu tháng năm, tiết trời dần ấm lên, Đồng Niên Niên chỉ mặc váy cotton rộng rãi trên người, cô đứng ở đầu ngõ, miệng cắn ống hút, hút từng ngụm sữa bò.
Có nên vào hay không nhỉ? Cô tự hỏi trong lòng.
Kết quả hai chân tự quyết định đi vào trong ngõ nhỏ tối om.
Cô rất ít khi vào đây.
Bởi vì người lớn nói nơi này hỗn tạp, trẻ con không được tùy tiện vào.
Đồng Niên Niên tính toán tuổi mình, còn năm tháng nữa thôi là cô tròn mười bảy tuổi, cũng không tính là trẻ con nữa, lúc này mới có thêm chút tự tin.
Đi qua một đoạn đường tối om, trước tầm mắt dần dần sáng ngời, Đồng Niên Niên mở to hai mắt.
Thật.. thật náo nhiệt.

⬅ Trước Tiếp ➡