Phía trước của mỗi cửa hàng đều có mấy cô nàng ăn mặc hở hang, có người đang hút thuốc lá, có người đang nói chuyện phiếm, tư thế khác nhau, ánh đèn trong cửa hàng không phải trắng thì là đỏ, chiếu sáng dáng vẻ đẫy đà thướt tha quyến rũ của các cô nàng.
Đồng Niên Niên không thể không cúi đầu xuống. Bởi vì có quá nhiều ánh mắt dồn lên người cô.
Thật giống như ở trong mắt họ, Đồng Niên Niên là một món đồ chơi, cho họ đánh giá, cho họ lớn mật thì thầm trêu chọc suồng sã.
"Học sinh à?"
"Học sinh tới chỗ này làm gì nhỉ?"
"Chắc là tới tìm ai đó, không phải hôm nay anh ta tới rồi sao?"
"Tìm đàn ông mà tìm tới nơi này à? Chậc chậc chậc, con gái bây giờ to gan thật!"
Đàn ông. Con gái.
Đồng Niên Niên bối rối nghe một hồi, cắm đầu bước nhanh hơn, vội tới chỗ sâu nhất trong ngõ nhỏ, cảm giác khó chịu như có gai ở sau lưng mới giảm bớt không ít.
Lau mồ hôi nóng trên trán, có gió lạnh thổi qua, cô run lên, chỉ cảm thấy nơi này có phần u ám đáng sợ.
Nơi này khác biệt hoàn toàn với mấy chỗ kỳ lạ cách xa mấy mét, cửa sắt nhìn ngập tràn nguy hiểm, chỉ có một chiếc đèn vàng chiếu sáng treo trên xà nhà, chiếu lên hai câu đối màu đỏ trên cửa giống như ngọn lửa ma mị.
"Hôm nay muốn phát tài."
"Ngày mai muốn phát tài."
Đồng Niên Niên ngẩng đầu, hoành phi - "Mỗi ngày phát tài."
Được rồi.
Đồng Niên Niên nhấc chân muốn đẩy cửa tiến vào, bất ngờ nhìn thấy một hàng chữ trên cánh cửa.
"Vị thành niên không được vào."
Cô ngượng ngùng rũ mí mắt, làm như không nhìn thấy.
Tay hơi dùng sức, cửa bị đẩy ra, có tiếng lục lạc va chạm vang lên từ trên đầu, không hiểu sao Đồng Niên Niên thấy hưng phấn..
Rốt cuộc có thể mua phim cấm rồi.
Trong cửa hàng không âm u giống bên ngoài, ánh đèn màu vàng ấm, làm nổi bật hành lang trước mắt tới nóng bỏng, Đồng Niên Niên liếm liếm cánh môi khô khốc: ".. Xin chào?"
Hồi lâu chẳng có ai đáp lại.
Cô bước khẽ, từ từ đi qua hành lang, sau đó dừng lại trước một cánh cửa mở rộng.
"Wow"
Poster dán khắp tường, dán chồng chéo lên nhau, các loại.. sắc tình tục tĩu.
Đồng Niên Niên chống cằm, bên tai bỗng có người lên tiếng, cô suýt nữa cắn phải lưỡi.
"Đến mua đồ sao?"
Vào lúc Trần Tinh vào trong cửa hàng, lão Đao đang ăn cơm.
Lão Đao nuốt thức ăn xuống, nhìn cậu một cái, "Đến rồi à?"
"Ừ."
"Ăn cơm chưa?"
Trần Tinh tùy tiện vứt thuốc lá và bật lửa lên trên bàn, gật đầu: "Ăn rồi."
"Lại đánh nhau à?"
Chỉ có lúc đánh nhau Trần Tinh mới tới chỗ này, bởi vì cậu sợ bà ngoại thấy vết thương sẽ tức giận, đau lòng.
"Không." Trần Tinh tức giận nói, "Là buồn chán quá nên đi loanh quanh rồi tới chỗ này thôi."
Lão Đao vỗ tay khoa trương: "Ơ này! Không phải cậu say mê mấy món đồ ở chỗ tôi đó chứ?"
Trần Tinh nhếch môi: "Cút đi."
Lão Đao cười cười, cũng chẳng để bụng, tiếp tục ăn cơm của anh. Chỗ này cũng coi như là nửa ngôi nhà của Trần Tinh nên anh chẳng cần tiếp đãi.