⬅ Trước Tiếp ➡
Trần Tinh nhỏ hơn anh bốn, năm tuổi, tính cách hai người lại rất hợp nhau. Anh bỏ học từ hồi cấp hai, mơ màng hồ đồ lăn lộn một quãng thời gian, có duyên gặp được quý nhân, làm cho một nhóm cung cấp nguồn hàng, bắt đầu cuộc đời bán thuốc phiện để kiếm sống.
Hơn nữa, còn kiếm được rất nhiều tiền.
Nói tới chuyện lão Đao biết Trần Tinh thế nào, cũng hoàn toàn là trùng hợp.
Hai năm trước, lúc tuổi trẻ ngông cuồng lão Đao đắc tội với người ta rồi bị đánh ngất ở trong ngõ cụt, là Trần Tinh đi ngang qua đưa anh tới bệnh viện nên mới kết bạn bè.
Trần Tinh chờ lão Đao cơm nước xong xuôi, chơi game một lúc cũng chán rồi, cậu vỗ ghế sô pha rồi đứng dậy, "Đi đây."
"Ơ này chờ chờ đã!"
Trần Tinh buồn cười: "Anh nói lắp à?"
Lão Đao cười hì hì, "Bị tiêu chảy rồi, cậu trông cửa hàng cho tôi nhé, tôi đi nhanh thôi."
"Anh ấy, thật lắm chuyện!" Trần Tinh lại ngồi xuống, "Đi đi."
Lão Đao đi chưa tới hai phút, Trần Tinh rảnh rỗi chẳng có việc gì làm, chân dài bước tới kệ để đồ bày bừa lộn xộn.
Chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế, nhìn khó chịu.
Lại nói, chẳng phải lần nào lão Đao tiêu chảy cũng mất hơn nửa tiếng sao? Ngồi không thì cậu mốc meo mất.
Sắp xếp xong một loạt đĩa CD theo thứ tự cao thấp dày mỏng ở hàng thứ nhất trên kệ, vào lúc tay Trần Tinh chuyển qua hàng thứ hai thì tai cậu khẽ nhúc nhích, có khách vào cửa.
"Đến mua đồ sao?"
Giọng đàn ông trầm thấp lành lạnh, vừa nghe đã thấy rất quen, ngẫm nghĩ lại thấy có gì sai sai nhưng Đồng Niên Niên không nói ra được.
Cô lảo đảo vài bước, chống tay vào vách tường để đứng vững, chỉ thấy một người đàn ông đang đưa lưng về phía cô sắp xếp đĩa CD trên kệ.
Vẻ mặt quẫn bách, Đồng Niên Niên gãi gãi khuôn mặt ửng hồng, trả lời: "Phải, tôi tới mua đồ."
Chẳng biết vì sao, cô cứ cảm thấy bóng lưng người đàn ông này khá quen.
Áo thun màu đen tay lỡ để lộ ra cánh tay trắng trẻo, đường cong tráng kiệt mạnh mẽ, còn có mạch máu nổi lên, lại nhìn độ rộng của vai, có thể thấy được dáng người rất tốt.
Cô suy nghĩ một lát, hôm nay cô không gặp người đàn ông nào mặc áo thun màu đen cả.
Chắc là ảo giác rồi.
Bên cạnh Trần Tinh là một tủ kính pha lê rất lớn, bên trong là "bộ sưu tập những đồ quý giá" của lão Đao, nếu là bình thường cậu khó mà mở ra. Xuyên qua cửa tủ kính, tầm mắt Trần Tinh không kiêng dè gì mà đánh giá Đồng Niên Niên.
Cô đang uống sữa bò, trên người là váy cotton màu lam nhạt, đường cong thấp thoáng lộ ra, cô giống như một đứa trẻ ngẩn người nhìn những thứ trong tủ kính. Trần Tinh nheo mắt lại mới nhìn rõ mặt người.
Xinh đẹp.
Là cô ấy.
Trần Tinh biết cô.
Đồng Niên Niên, hoa khôi lớp 11-3, mọi người đều biết cô mặt đẹp dáng ngon, Trần Tinh nghe những lời khen cô tới nỗi sắp chai cả tai, cậu cũng chỉ có thể miễn cưỡng đồng ý với mọi người.
Bởi vì nhà Đồng Niên Niên mở một cửa hàng tạp hóa nên mọi người còn thầm gọi cô là.. gọi cô là cái gì ấy nhỉ?
Trần Tinh cau mày ngẫm nghĩ, à đúng rồi, gọi cô là Tây Thi cửa hàng tạp hóa.

⬅ Trước Tiếp ➡