⬅ Trước Tiếp ➡
Đúng là mấy người rảnh rỗi suốt ngày.
Trần Tinh tiếp tục dời sự chú ý lên trên kệ để hàng, cậu chậm rãi hỏi: "Cô mua cái gì?"
Đồng Niên Niên há hốc mồm, còn có thể mua cái gì nữa?
Cô dè dặt trả lời: "Mua.. mua phim cấm."
Trần Tinh nghẹn lời, vừa rồi cậu quên rằng mình đang ở cửa hàng của lão Đao.
Mà nói lại, cô tới mua phim cấm?
Học tỷ này, thâm tàng bất lộ [*] nha. Cậu nghĩ.
[*] Có tài/bí mật nhưng che đậy, không lộ ra ngoài cho người khác thấy.
Dùng khóe mắt liếc nhanh Đồng Niên Niên trên cửa tủ kính, mặt cô rất nhỏ. Trần Tinh ép giọng xuống thấp hơn, nghe cực kỳ già dặn, nói cậu ba mươi cũng có người tin.
"Cô thành niên chưa?"
Đồng Niên Niên đứng thẳng người, mặt không biến sắc: "Tôi thành niên rồi!"
Trần Tinh cong môi, nở nụ cười để lộ hàm răng trắng.
Chậc chậc chậc, nói dối.
Mang theo giọng điệu chế nhạo, Trần Tinh cố tình trêu cô: "Có mang thẻ căn cước không?"
"Không.. Không mang."
Đồng Niên Niên buồn bực, Hoàng Phinh Đình chẳng hề nói với cô mua phim cấm cần mang thẻ căn cước.
Sau một lúc lâu, người đàn ông vẫn không nói lời nào, Đồng Niên Niên cho rằng có lẽ không mua được phim cấm rồi, nghĩ thầm xem ké cái Hoàng Phinh Đình mua cũng được, cùng lắm thì bị trêu chọc một phen thôi. Cô đang muốn tìm cớ rời đi, lại nghe thấy cậu hỏi: "Cô muốn mua thể loại nào?"
Đồng Niên Niên lại bắt đầu nói lắp: "Cho.. cho người mới."
Lần này Trần Tinh thật sự bật cười ra tiếng.
Đồng Niên Niên túm váy mình, bỗng cảm thấy bản thân mình có chút giống bị thầy chủ nhiệm gọi phát biểu trước mặt toàn trường, không chỗ dung thân.
Cô muốn chạy rồi.
Cũng may Trần Tinh thu lại tiếng cười rất nhanh.
Cậu đẩy đĩa CD đứng thẳng, một tiếng lạch cạch vang lên, cả hàng đĩa ngay hàng thẳng lối.
Vỗ vỗ tay, cậu vẫn không quay đầu lại, "Cái tủ bên trái cô đều là thể loại cho người mới đó, chọn đi."
Đồng Niên Niên cảm thấy người đàn ông bán phim cấm rất thần bí.
Từ đầu tới cuối không quay đầu lại không nói, ngay cả lúc cô trả tiền, anh ta cũng chỉ bấm máy tính đưa ra một con số, chẳng buồn nói thêm một lời.
"Thần bí á?"
Hoàng Phinh Đình lắc đầu lia lịa ở đầu bên kia điện thoại, "Gã râu ria xồm xoàm kia thì thần bí chỗ nào chứ?"
"Râu ria xồm xoàm? Mình nghe giọng thấy còn rất trẻ mà."
"Hả?" Hoàng Phinh Đình ngẫm nghĩ một lát, "Ừ, không tính là quá già đâu."
Đồng Niên Niên liếc nhìn đồng hồ trên tường, "Được rồi, không nói nữa, mình phải làm bài tập rồi."
"Được được được, cậu làm bài tập của cậu đi. Ngày mai nhớ tới trường sớm một chút, mình có rất nhiều bài không biết làm."
Ý này là lại muốn chép bài rồi.
Đồng Niên Niên cúp điện thoại nhưng không đi làm bài tập như lời cô vừa nói mà đưa tay sờ cái đĩa CD kia.
Cuộc gặp gỡ tình cờ của cô gái gia đình gia giáo và nam sinh.
Là bộ phim cấm ông chủ thuận miệng giới thiệu.
"Cái gì vậy?"
Đồng Niên Niên sờ lỗ tai.
Bỏng chết rồi.
Ngày hôm sau, Đồng Niên Niên tới trường từ rất sớm.
Cô nằm úp mặt ở trên bàn chợp mắt, quầng thâm mắt lộ rõ, rõ ràng ngủ không đủ giấc.
Đều do bộ phim cấm xem tối qua làm hại.

⬅ Trước Tiếp ➡