⬅ Trước Tiếp ➡
Bởi vì sợ Từ Mị tập kích bất ngờ, sau khi Đồng Niên Niên nơm nớp lo sợ xem xong phim cấm thì lẻn vào phòng vệ sinh như mèo.
Cô cảm nhận được là thân dưới ướt rồi.
Cởi quần đùi ra, lại kéo quần lót xuống tới tận gối, Đồng Niên Niên ngồi trên bồn cầu, cúi đầu xuống thì thấy một ít dịch trắng rất rõ ràng dính trên quần lót.
Mặt cô ửng hồng lại không dám nhắm mắt lại, sợ lại nhớ tới những hình ảnh vừa xem..
Nam sinh nắm ngực cô gái gia đình gia giáo từ phía sau.
Cô gái gia đình gia giáo ấn đầu nam sinh để hắn mút vú.
Nam sinh tách bắp đùi cô gái gia đình gia giáo ra, cuộn quần lót xuống rồi vùi đầu hôn hoa viên bí mật kia, trong tai nghe ngập tràn tiếng vang dâm đãng không dứt.
Cô gái gia đình gia giáo quỳ gối trên sô pha, lắc lắc cái mông, cố gắng tự nhéo vú mình, quay đầu lại khóc lóc cầu nam sinh mau cắm dương vật vào cơ thể mình.
"Đoàng."
Đồng Niên Niên rùng mình, cô chậm rãi cúi đầu, trong bồn cầu sạch sẽ chứa nước có một sợi bọt trắng trôi nổi.
Cô xấu hổ tới nỗi muốn chui xuống khe hở trên đất.
Chết mất!
Ngây ngốc vượt qua hai giờ, Đồng Niên Niên tắt đèn lên giường rồi đắp chăn kín, mở to mắt nhìn gian phòng tối om một lúc rồi cô chợt sờ lên ngực mình.
Rất mềm rất lạnh, hình như có hình dạng giọt nước.
Không phải cô chưa từng sờ. Nhưng sao lần này sờ lại có cảm giác khang khác vậy?
Núm vú cứng lên, lòng bàn tay toàn là mồ hôi.
Giống như trúng lời nguyền vậy, Đồng Niên Niên gấp chân lại, nằm nghiêng người, bắp đùi hơi dùng sức, hoa huyệt giống như biết hô hấp mà hung hăng thắt lại, rốt cuộc cô không chịu nổi, bật ra một tiếng rên rỉ yêu kiều rồi đốt lửa ở mỗi góc trên người.
Cô hất chăn ra.
Nóng chết mất.
Chỉ là rất kỳ lạ, cô ngủ một giấc không mộng mị nhưng khi tỉnh dậy trước mắt lại treo một cái vòng đen.
"Haiz.." Đồng Niên thở dài, nói ở trong lòng, thứ như phim cấm, thực sự không thể xem nhiều.
"Niên Niên!"
Đồng Niên Niên chẳng có phản ứng gì.
Hoàng Phinh Đình vô vị nói: "Lần nào cũng không hù được cậu." Cô ấy bỏ cặp sách xuống, thuận miệng hỏi, "Cậu làm sao vậy? Sao phờ phạc rũ rượi như vậy?"
Nghiên cứu bài tập quá mức đó."
Câu nói có ý riêng nhưng Hoàng Phinh Đình không nghe ra. Cô ấy chạy tới ngồi xổm trước mặt Đồng Niên Niên, ngửa đầu rồi cười lấy lòng: "Niên Niên, cậu có mang bài kiểm tra toán cho mình không?"
Đồng Niên Niên rũ mắt nhìn cô ấy một cái, vừa đưa bài kiểm tra vừa nói: "Không có lần sau đâu đấy."
"Biết rồi biết rồi."
Hoàng Phinh Đình tích cực nhất với chuyện chép bài tập này, làm nhiều rồi còn có thể nhất tâm nhị dụng [*], chộp lấy đáp án trên tay cô, ngoài miệng còn không quên nói tin hay cho Niên Niên: "Buổi chiều có trận bóng rổ đó. Niên Niên, cậu có tới xem không?"
[*] Thứ nhất là nghĩ, thứ hai là làm.
"Ai đấu với ai vậy?" Đầu Niên Niên uể oải hỏi.
"Lớp 11-8 và lớp 10-10." Ngòi bút của Hoàng Phinh Đình dừng lại, liếc trộm Đồng Niên Niên, "Niên Niên, Mục Quyết chắc chắn sẽ thi đấu, cậu sẽ đi chứ?"
Mục Quyết ở lớp 11-8.

⬅ Trước Tiếp ➡