Xe ngựa dừng lại ở trung tâm Ngự phố, bên cạnh chính là Đãi Hiền phường, phố xá trước sau đều náo nhiệt. Nguyên Vanh chỉnh lại góc áo chuẩn bị xuống xe.
Nguyên Chi hỏi “A phụ đi đâu vậy?”
Nguyên Vanh nói “Nữ nhi như ngươi còn muốn quản vi phụ?”
“Ta đi kết giao, thương nghị xem nên xử lý việc này thế nào, ngươi về trước đi, đến chiều ta mới về nhà.”
Nguyên Vanh xuống xe, lúc này ông ta mang dáng vẻ của một phụ thân, phân phó mã phu “Đưa Đại nương tử về nhà.”
Nguyên Chi đẩy cửa sổ xe ra, nhìn bóng dáng Nguyên Vanh xa dần, người tựa vào thành xe, sắc mặt lạnh nhạt như một tảng đá cổ đã nhuốm bụi nhiều năm.
“Dừng xe.”
Mã phu kinh ngạc quay đầụ
Bên trong xe, khí thế nữ tử lãnh đạm, so với chủ mẫu đương gia còn sắc bén hơn “Ta có đồ làm rơi ở trước cổng vương phủ, ngươi quay lại đó một chuyến.”
“Nhưng chủ quân đã phân phó……”
Nguyên Chi chỉ liếc mắt một cái, mã phu lập tức run lên, “Ta sẽ chờ ở cửa hàng son phấn Duyên Khánh phường, còn không mau đi?”
“Vâng.”
Chờ Nguyên Chi xuống xe xong, mã phu liền xoay đầu xe, chạy về hướng Tuy An vương phủ.
Tại trạm dịch nằm ở ngã tư trung tâm Ngự phố, tiểu nhị đang lớn tiếng chào mời khách. Vừa thấy có người bước đến liền vội vàng ra đón, lời còn chưa kịp nói hết đã bị động tác đưa tiền của đối phương chặn lại.
“Một cỗ kiệu, đưa ta đến hẻm Cầm Đài, càng nhanh càng tốt.”
Túi tiền mở ra, từng đồng bạc bên trong phảng phất như cũng mang theo hương thơm. Đôi tay ngọc thon dài, không vương chút bụi trần, lại toát ra vẻ quý khí trời sinh.
Kiệu bắt đầu chuyển bánh. Ngồi bên trong, Nguyên Chi dần dần bình tĩnh lại, tâm tình cũng lắng xuống không ít.
Nàng biết rất rõ, hôm nay Nguyên Vanh tuyệt đối không phải đi “kết giao”. Ông ta chỉ viện cớ đi gặp người khác.
Cái gọi là “kết giao” này, đời trước Nguyên Vanh thường dùng để lừa mẫu thân Bình thị, miệng nói đi gặp bằng hữu, thật ra là đến một ngôi nhà khác để tư thông với nữ nhân khác.
Nguyên Vanh đời trước bảo vệ nữ nhân ấy rất kín, đến ngay cả Nguyên Chi cũng không tra được nàng ta là ai. Chỉ biết được có một hộ ở hẻm Cầm Đài, nhưng khi Nguyên Chi phái người tìm đến thì đối phương đã dọn đi.
Bình thị biết trượng phu thay lòng đổi dạ, ở ngoài nuôi phụ nhân khác, hơn nữa còn mang nàng ta xuất hiện trước bạn bè thân thích, bị cả một đám người giấu giếm, cuối cùng tức đến phát bệnh, buông tay rời khỏi trần thế.
Đệ đệ Nguyên Tễ hiếm khi cứng rắn một lần, chạy đến tìm phụ thân đòi một lời giải thích, lại bị đánh đến thương tích đầy mình. Đêm đó trời đông rét mướt, nghe nói là do trượt chân mà ngã xuống nước.
Từ đó về sau, không chỉ thân thể mà ngay cả đầu óc cũng hỏng, thần trí không còn, biến thành tên ngốc.
Nguyên Nhu hầu hạ bên cạnh Bình thị, vừa phải chăm mẫu thân, vừa phải trông nom huynh trưởng, so với các quý nữ đã cập kê có bạn bè hằng ngày dự tiệc thưởng hoa thì nàng lại không một ai kết giao, thậm chí suýt nữa bị người ta khinh nhục.