Nguyên Chi làm trưởng tỷ lại gả vào vương phủ, cùng Thương Thảo An ngoài mặt hòa thuận, thực tế lạnh nhạt, nhiều năm không con, bên ngoài còn truyền rằng có một tiểu hài tử gọi nàng là “a mẫu”. Bản thân đã chống đỡ không nổi, lại còn phải lo cho cả mẫu thân và muội đệ trong nhà, cuối cùng kiệt quệ mà chết.
Còn Nguyên Vanh thì sao?
Không bao lâu sau đó, ông ta dọn ra khỏi nhà, từ đó không trở về nữa.
Kẻ gây ra tất cả bi kịch hôm nay, Nguyên Chi cảm thấy ông ta đáng chết hơn bất cứ ai.
Cỗ kiệu dừng lại, kiệu phu nói “Nữ lang, đã đến hẻm Cầm Đài.”
Ngoài cổng lớn Tuy An vương phủ.
Mã phu đánh xe tới, nhảy xuống, rồi vòng qua hai pho tượng sư tử đá trấn trạch trước cổng. Đúng lúc này, đại môn mở ra, hai bóng người từ trong bước ra.
Tùy tùng dắt ngựa đến, một người trong đó lên ngựa, liếc mắt nhìn, vừa thấy mã phu, lại nhìn xe ngựa dừng bên sư đá có vẻ quen thuộc, hình như là xe Nguyên phủ thường dùng.
Tùy tùng áo xanh phát hiện ánh mắt của chủ nhân, lập tức bước tới gọi người đến trước mặt “Ngươi là ai? Dừng xe trước vương phủ chúng ta làm gì?”
Mã phu vì chứng minh trong sạch, cung kính đáp “Đại nhân hiểu lầm rồi, tiểu nhân không phải kẻ xấu, tiểu nhân là hạ nhân của Nguyên gia.”
“Nguyên gia?” Tùy tùng áo xanh hỏi “Chủ quân nhà ngươi không phải đã rời đi rồi sao, vì sao còn phái ngươi trở lại?”
“Không, không phải chủ quân, mà là nữ lang nhà ta.”
Mã phu vừa dứt lời, Chẩm Qua theo bản năng nhìn về phía đại lang quân, thấy hắn trầm mặc không nói, liền thay hắn hỏi “Đại nương tử nhà ngươi có việc gì?”
Đại lang quân đã cự tuyệt hôn sự này, lúc này Đại nương tử Nguyên gia lại phái người đến, không khỏi khiến người ta không nghĩ là nàng muốn gây khó.
“Nữ lang đánh rơi đồ, kêu tiểu nhân quay lại tìm xem.”
Trong lòng Chẩm Qua buông lỏng, tựa hồ thở phào “Vậy đã tìm được chưa?”
Mã phu “Tiểu nhân vừa tới.”
Ngựa dưới thân hừ một tiếng, dậm móng tỏ vẻ không kiên nhẫn. Lang quân ngồi vững trên lưng ngựa bắt đầu siết chặt dây cương.
Chẩm Qua thấy thế liền biết đại lang quân sắp đi, lập tức xoay người lên ngựa, cũng không quên dặn mã phu Nguyên gia “Tìm cho tốt thứ nữ lang nhà ngươi làm mất, đừng để rơi nữa, cũng đừng nan”
Theo tiếng vó ngựa xa dần, bóng dáng hai chủ tớ cũng dần biến mất, âm thanh kéo dài rồi nhỏ lại.
Nhưng mã phu vẫn nghe rõ câu sau của Chẩm Qua nannan đừng lại đến vương phủ nữa.
“Đại lang quân.”
Chẩm Qua thúc ngựa theo sau, hai người xuất hiện giữa đường phố đông đúc.
Con đường dần mở rộng, kẻ qua người lại tấp nập, từ dân nghèo đến nhà giàu sang, ai cũng đang hòa trong cảnh náo nhiệt chợ phiên.
Chủ tớ dần thả chậm tốc độ phi ngựa, tiếng huyên náo bên tai không hề ảnh hưởng đến lời trò chuyện.
Chẩm Qua nói “Lang quân đã cự tuyệt hảo ý của Nguyên gia, thế mà Đại nương tử nhà họ còn phái người quay lại tìm đồ, sợ rằng ‘ý của Tuý Ông không phải ở rượu’, mà là muốn lang quân để ý đến nàng.”
Trong đôi mắt đen tuyền của Thương Thảo An có ý cười như trêu đùa “Vậy thì sao.”
Hắn nói “Cho dù như thế cũng vô ích, đáng tiếc, không thể như nàng mong muốn rồi.”
Đời trước Nguyên Chi là quân cờ tiên phong mà Nguyên Vanh đưa lên, là đóa hoa đứng giữa phong ba trên bàn cờ, chịu gió sương mà vẫn cắn răng đứng thẳng.