⬅ Trước Tiếp ➡

Đời này nàng vẫn nhu thuận như thế. Nguyên Vanh bảo nàng đến vương phủ bồi tội, nàng liền đến, đủ để thấy nàng vẫn giống như kiếp trước.
Không trọng sinh, không thay đổi, nàng vẫn là nàng.
Tiếng vó ngựa đi qua phố lớn ngõ nhỏ, người qua lại thưa dần. Chẩm Qua hộ vệ bên cạnh, ánh mắt bất chợt dừng lại, hạ giọng “Đại lang quân, nhìn kìa, hình như là Đại nương tử Nguyên gia.”
“Đó là hẻm Cầm Đài, nơi vốn tụ tập những người bán mình bán nghệ, sao nàng lại xuất hiện ở đó…?”
Trong con hẻm sâu, có một chiếc kiệu nhỏ đơn sơ.
Hai bên là những cánh cửa hậu nhà dân, người qua lại không nhiềụ Ngoài nương tử Nguyên gia từ trong đi ra, chỉ có hai kiệu phu đứng đợi cạnh kiệụ
Trên tường bò đầy dây leo xanh, làm nổi bật bóng dáng độc lập giữa không gian.
Giữa sự náo động mà giữ được vẻ yên tĩnh, tựa như một bức họa.
Đôi mắt đen nhánh của hắn hơi trầm xuống, mày nhíu lại, như không muốn để bản thân bị hấp dẫn vào một lần nữa, chợt siết chặt lưng ngựa “Đi.”
Chẩm Qua lúc này mới kịp phản ứng, kinh ngạc hít nhẹ “Lang quân.” Sợ bị tụt lại, hắn ta không còn chú ý đến trong ngõ rốt cuộc xảy ra chuyện gì, vội vàng giục ngựa đuổi theo.
Đời này kiếp này, đã có cơ hội trọng sinh, tuyệt đối không thể bước lên vết xe đổ năm xưa lần nữa.
Vốn dĩ không nên quen biết Nguyên Chi.
Vốn dĩ không nên cùng Nguyên Chi thành thân.
Hai người vốn không xứng đôi, mỗi người đi một đường, không quấy nhiễu nhau mới là tốt nhất.
Ở hẻm Cầm Đài, cách con đường xa xa truyền đến tiếng vó ngựa, nhưng nơi này dường như hoàn toàn không nghe thấy.
Đứng dưới bức tường phía sau một cánh cửa, xuyên qua tiếng oanh oanh yến yến trong phòng, nàng nghe rõ thanh âm Nguyên Vanh đáp lại, xác định nơi này chính là nơi ông ta thường tới hưởng lạc, liền khẽ cười.
Thế gian này cái gì gọi là chân tình?
Chân tình chẳng qua là một màn diễn, là quỷ khoác tiếng người, vậy mà vẫn có kẻ tin là thật.
Mã phu đuổi tới Duyên Khánh phường. Cửa hàng son phấn ở đây làm ăn rất đắt khách, người ra kẻ vào không ngớt, người thường khó mà tùy ý bước vào. Vì vậy hắn chỉ có thể đứng ngoài nhờ tiểu nhị truyền lời “Ta là hạ nhân Nguyên gia, nữ lang nhà ta đang nghỉ chân trong tiệm các người. Phiền chuyển lời giúp, ta tới đón nữ lang về.”
Tiểu nhị nhìn thẻ bài mà mã phu đưa ra, xác nhận xong, “Phiền chờ một lát, quý nương tử đúng là đang ở bên trong, ta lập tức đi mời nàng ra.”
Mã phu lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, xem ra nữ lang quả thực đến nơi này.
Cửa hàng son phấn lớn nhất của Duyên Khánh phường là Đăng Thước Lâụ
Biển hiệu xanh lục chữ đỏ, trong tiệm ngày thường khách khứa ra vào không dứt, bóng người lấp ló, chen chúc, rất khó phân rõ bên trong có còn chỗ trống hay không, và có ai đang đó.
Quý nhân tới nơi này cũng phải kề vai sát cánh.
Tiểu nhị tìm được Nguyên Chi, nàng đang ngồi trên lầu, trong một góc kín, vị trí rất khéo, có giàn hoa che lại, cũng không biết lấy từ đâu ra một chiếc ghế, lặng lẽ ngồi uống trà.
Đối diện là một phòng chen chúc người thử trâm cài hoặc chọn phấn son, người đến người đi, nàng lại thảnh thơi ngắm nhìn.
Tiểu nhị đến thỉnh, nàng cũng không hốt hoảng, khẽ nâng đuôi lông mày, khóe môi mang ý cười.
“Nguyên nương tử, trước cửa có người xưng là mã phu của quý phủ, tới đón ngài.”


⬅ Trước Tiếp ➡