“Biết rồi, những hương phấn và trang sức ta chọn, phiền các ngươi gói lại hết mang lên xe ngựa giúp ta.” Nguyên Chi ung dung đứng dậy, còn để lại tiền thưởng trên bàn trà.
Trên người nàng như phủ một tầng ánh sáng dịu mỏng manh, mơ hồ, tiểu nhị vừa đưa nàng đi vừa nhìn đến thất thần, “Vâng, vâng.”
Trạch viện Nguyên gia nằm ở trung tâm kinh thành nhưng không tính là phủ đệ lớn, nơi này không phải nhà tổ, nhị lão Nguyên gia vẫn sống ở huyện Thủ Nam.
Nhị lão từng lên kinh, nhưng tuổi tác đã cao, cuối cùng vẫn là quay về quê cũ.
Vì thế trong phủ ở kinh thành, chủ tử chỉ có chủ quân và chủ mẫu, cùng ba người con.
Phủ không lớn, nhưng cảnh quan yên tĩnh, mọi phòng ốc đều đầy đủ, ngoài chỗ ở còn có hai ba tiểu viện có thể dùng trồng hoa gây cảnh.
Nhưng mà những chỗ cảnh sắc tốt nhất đều do Nguyên Vanh chiếm trước, sắp đặt thành thư phòng và phòng tiếp khách với đồng liêu hoặc bằng hữụ
Đến lượt con cái, thật ra chỗ có thể dùng cũng không còn nhiềụ
Nguyên Chi vì phải đi học nên nàng luôn ở riêng, nhưng từ sau khi Nguyên Nhu chào đời, nghĩ đến việc sớm muộn gì nàng cũng phải lấy chồng, mà Nguyên Nhu lại là con nhỏ nhất, chỗ ở không đủ, nên được sắp xếp ở viện của Nguyên Chi.
Đối với Nguyên Nhu mà nói, tỷ trưởng gần như là nửa mẫu thân.
Nguyên Chi trở về phủ đã là buổi trưa.
Bình thị đối với lời nàng nói với đệ đệ lúc ban ngày hơi có chút oán giận, nhưng vốn tính bà yếu đuối, không dám trách mắng, chỉ có thể dùng thái độ và vẻ mặt tủi thân ai oán để biểu lộ với Nguyên Chi.
“Đăng Thước Lâu mới ra loại phấn mới, ta có chọn mấy hộp phấn mùi hương tao nhã, chất phấn mịn màng cho người, a mẫu xem thử.”
Nguyên Chi xoa xoa tóc búi trên đầu Nguyên Nhu, giọng mềm đến cực điểm, “A Nhu cũng có.”
Bình thị tức mà không dám nói, từ khi Nguyên Chi trở về từ chùa Đông Lâm, người đã không giống trước kia nữa, lời nói sắc sảo, cử chỉ bình thản, ngay cả tên của phụ thân cũng dám nói thẳng.
Khí thế này, Bình thị không có, bà nghẹn rất lâu, không nhìn đến những thứ bày ra kia, chỉ nói “Con, con hôm nay không nên đối xử với đệ đệ như vậy.”
Nguyên Chi “Nguyên Tễ rồi cũng phải lớn lên, a mẫu là muốn người trong nhà dạy dỗ, hay muốn nhìn đệ đệ để tay người ngoài dạy?”
“Vậy, vậy cũng không cần nói nó như vậy.”
“A mẫu cũng nên trưởng thành đi.”
Nguyên Chi đối diện với sắc mặt hơi tái của Bình thị, nói “Người không thể che chở nó cả đời, cũng không thể thay nó dọn sạch tất cả.”
“Mấy chuyện này chỉ là chút việc nhỏ không đáng kể, ánh sáng đom đóm không thể xua nổi bóng tối.”
“Không nói chuyện này nữa, a mẫu thật sự không nhìn xem hương phấn ta mua sao? Ta nghe nói mấy phụ nhân trong kinh gần đây đều dùng loại thêm bạch chỉ này, nói là có hiệu quả dưỡng nhan làm trắng.”
Bình thị theo bản năng đưa tay chạm lên mặt mình. Bà là người Thủ Nam, được trưởng bối đồng hương trong kinh làm mối mới gả cho Nguyên Vanh, tuy rằng xuất thân bình thường nhưng vẫn thay trượng phu lo liệu được mọi việc trong nhà, lại sinh được hai nữ một nam.
Bà lấy chồng sớm, nhiều năm trôi qua, nhan sắc đã phai tàn không còn như xưa.