Trượng phu đối với bà lạnh nhạt đã lâu, mấy năm rồi không cùng phòng, đứa con trai duy nhất lại không biết cố gắng, vậy nên trượng phu càng nhìn càng chán ghét bà.
Khi Nguyên Chi đặt một hộp hương phấn vào tay bà, Bình thị nói “Tiền tiêu tháng này của con…… Đồ ở Đăng Thước Lâu đều đắt, chọn những thứ này chẳng phải tiêu hết rồi sao.”
Bà lấy túi tiền ra, đang muốn bù thêm cho nữ nhi.
Nguyên Chi đáp “Ta chưa từng dùng tiền tiêu hàng tháng của Hoa gia, tay nghề thêu của ta không tệ, trước đây thêu tranh mẫu đơn bán cũng được không ít tiền.”
Nguyên Vanh là quan trong triều, bổng lộc không thấp, nuôi cả nhà vẫn dư dả, nhưng chi tiêu cũng nhiều, giấy bút mực nghiên không thể kém hơn đồng liêu, quần áo ra ngoài càng phải phù hợp thân phận văn thần của ông ta.
Người nhà cũng không thể để ông ta mất mặt nên Bình thị và mọi người trong nhà tuy không thể ăn mặc thật lộng lẫy xa hoa nhưng cũng coi như dạng trung đẳng.
Nhưng mà như vậy thì phần còn lại cũng chẳng bao nhiêu, lại còn phải nuôi hạ nhân. May là trong kinh còn có hai gian cửa hàng thuê người trông coi, có thể giảm bớt đôi phần chi phí.
Nguyên Chi sau khi trọng sinh trở về, ký ức dần dần quay lại, mới nhớ trên người mình còn một khoản tiền, phần lớn đều là bản thân nàng tích lại, chứ không tiêu của Nguyên Vanh.
Bình thị muốn nói rồi lại thôi, thời nay phong khí cũng không tính là quá cổ hủ, con cái giúp đỡ gia dụng là chuyện bình thường.
Huống chi Nguyên Chi đã lớn, có chủ kiến của riêng mình, bà vốn đã không quản được nàng, hiện tại lại càng cảm nhận rõ ràng hơn.
“Con và phụ thân con đến vương phủ, họ có nói gì không?”
Nguyên Chi vừa đổi dây buộc tóc trên búi tóc nhỏ của Nguyên Nhu, sắc mặt bình thản, nói “Hôn sự không thành.”
Nàng biết Bình thị rất để tâm việc này, liền dịu giọng “A mẫu về sau đừng nhắc tới chuyện này nữa.”
Bình thị lo lắng đến mức hiện rõ trên mặt “Sao lại thành như vậy? Là bọn họ còn trách chuyện hôm đó con tới trễ phải không? Vậy phụ thân con……”
Dựa vào tính tình của Nguyên Vanh, làm sao có thể nuốt xuống cục tức này.
“Có phải bị người ta trách cứ không, rốt cuộc đã xảy chuyện gì?”
Bình thị là như vậy, luôn lấy chồng làm trời, chồng chết thì con trai là trụ cột, đối với con gái đôi khi chỉ lộ ra chút xíu quan tâm vụn vặt.
Bà ta vừa ngu dại vừa đáng thương, căn bản không biết người chồng ngoài mặt đạo mạo kia, hôm nay đang sung sướng ở chốn nào.
“Có lẽ là có, nhưng bị ta ép xuống rồi.”
Nguyên Vanh tuy có ý trách nàng, nhưng không thắng nổi thái độ của Tuy An vương, càng khiến ông ta tức giận mà không biết trút vào đâụ
Nguyên Chi lại thản nhiên, nhắc đến hành trình hôm nay “Đại lang quân Thương gia chưa từng ra tiếp khách. Như vậy thì hẹn ước trước kia cùng Tuy An vương không tính nữa. A phụ liền dẫn ta cáo từ.”
Bình thị kinh hãi “Sao lại thành thế này?”
Đối với bà mà nói, chẳng khác gì trời sập xuống.
Nguyên Chi không nói gì, giúp Nguyên Nhu trang điểm xong, nghe Bình thị tự trách chuyện ngày đó ở chùa Đông Lâm không sắp xếp chu toàn, nàng chỉ lặng lẽ ngồi, suy nghĩ đến chuyện khác.
Chạng vạng, trong viện thắp lên mấy chiếc đèn, cỏ cây dưới bóng đêm núi sâu mơ hồ ẩn hiện.