⬅ Trước Tiếp ➡

Bình thị thu xếp cơm canh xong, hạ nhân ở cổng lớn cuối cùng cũng đợi được Nguyên Vanh trở về.
Cả nhà ngồi quanh bàn ăn. Sáng nay mới vừa bị giáo huấn, Nguyên Tễ trong bữa cơm không dám đối diện ai, đặc biệt là Nguyên Chi và a phụ.
Chỉ cúi đầu ăn cơm, trông vừa yếu đuối vừa vô dụng.
Nhưng Nguyên Vanh và Nguyên Chi đều không chú ý đến hắn nhiều, Nguyên Vanh từ bên ngoài trở về, có lẽ khí tức giận đã phát tiết gần hết, so với buổi sáng thì khí thế đã bớt lạnh lẽo.
Đối diện ông ta, Nguyên Chi nhìn không ra bất kỳ cảm xúc nào, như thể chỉ chuyên tâm thưởng thức món ăn trong bát mình.
Nếu không phải khứu giác nàng nhạy bén, thoang thoảng ngửi thấy mùi son phấn trên người Nguyên Vanh, thì nàng còn cho rằng vẻ thản nhiên ung dung, đường hoàng vô sự này đúng là chưa từng lui tới các phố phường tầm hoa vấn liễụ
“Chủ gia.” Bình thị có lẽ cũng nhận ra giờ phút này ông ta dễ nói chuyện hơn, liền thăm dò “Hôm nay sang bên đó, họ có nói sau này hai nhà chúng ta tính thế nào không?”
Bà vẫn sợ hãi, chỉ dám nói “bên đó”, không dám trực tiếp nói là vương phủ.
Nguyên Vanh ngẩng đầu cười lạnh, liếc nhìn Nguyên Chi, nhưng lần này lại không châm biếm mỉa mai gì như mọi hôm.
“Tính cái gì chứ, chẳng qua là Tuy An vương phủ tự mình tính thôi.”
Nguyên Vanh đột nhiên nói tiếp “Nhưng mà, chuyện này chưa chắc không thể chuyển biến.”
Lời vừa thốt ra, nữ lang đang thản nhiên gẩy hạt cơm trong bát cũng chậm rãi dừng đũa.
Nàng ngẩng mắt nhìn về phía đôi mắt tràn đầy xảo trá và đắc ý của phụ thân.
Nguyên Vanh gần như đắc thắng mà nói “Ta đã đi tìm bằng hữu, mời người đó đi thuyết phục Tuy An vương rồi. Đại khái là biết bên kia không đứng lý, chuyện hôn sự vốn do Tuy An vương mở lời trước, giữa chừng lại đổi ý, vốn dĩ đã thiếu lý với chúng ta.”
“Bên đó truyền lời lại, nói muốn cùng ta thương lượng, oan gia nên giải không nên kết, càng không thể để đồng liêu trong triều mất hòa khí. Cho nên……”
“Hôn sự, vẫn tiếp tục.”
Trên bàn, ngoài Nguyên Vanh ra, mọi người đều im lặng, chỉ biểu hiện rõ sự kinh ngạc.
Bình thị liếc sang Nguyên Chi, vì lo lắng mà lộ vẻ bấn loạn “Nhưng… không phải nói vị Thương Đại lang kia không muốn sao.”
Nguyên Vanh tựa hồ không để vào mắt, xua tay “Chuyện đó không quan trọng.”
“Quan trọng là đại nương nghĩ thế nào, cũng đừng để ta thất vọng.”
Ánh mắt ông ta dừng trên người Nguyên Chi, khí thế áp bách rõ ràng.
Nguyên Chi vốn không định ăn nữa, đặt đũa xuống, bình thản đối diện phụ thân “Không biết chuyện hôn sự này cụ thể sẽ được sắp xếp thế nào?”
Nguyên Vanh như bị chạm trúng chỗ đau, sắc mặt cứng lại đôi chút, nói “Ngươi chỉ cần đồng ý và tham dự, những chuyện khác không cần để ý. Đến lúc đó theo ta đến vương phủ một chuyến.”
Nguyên Chi đã đến tuổi, nàng sớm đã là thiếu nữ cài trâm, chỉ cần cha mẹ còn thì không thể tránh khỏi hôn sự đã được an bài.
Nguyên Vanh đã quyết định phải gả nàng đi, trái ý ông ta thì khó mà làm.
“Đến lúc đó sửa soạn cho đẹp. Nếu tiền tiêu hàng tháng không đủ thì đến tìm a mẫu ngươi mà xin thêm. Tới cửa làm khách, không thể nhạt nhẽo giống như hôm nay được.”


⬅ Trước Tiếp ➡