⬅ Trước Tiếp ➡

Lúc Thẩm Dần Xuyên ngừng ăn, nghiêm túc nhìn anh, thoạt nhìn đẹp mắt lại lịch sự, nào giống cái người nói năng lúng tung trong phòng chẩn trị kia, cậu nói “Trong nhà cũng có thể làm được, phối hợp với gỗ rất đẹp. Hơn nữa hiện tại sàn xi măng không phải kiểu thô trước đây. Sau khi được đánh bóng sẽ không còn cảm giác thô ráp, mà gần như giống đá hoa cương, chỉ là phải chú ý hướng ánh sáng. Trong phong cách công nghiệp đều tập trung các bóng đèn có màu sắc ấm áp ở tầm thấp, do đó công suất sẽ giảm nên không đủ để chiếu sáng cả phòng…” Chú ý tới ánh mắt say sưa của Lăng Thần Nam, cậu lúng túng dừng lại “Tôi nói nhiều rồi. Bạch Thịnh là làm thiết kế nội thất, cho nên tôi luôn nghe những thứ này…”
Lăng Thần Nam mỉm cười nói “Không sao, rất thú vị. Vậy phải làm gì với bóng đèn?”
Người đối diện lập tức nói vài câu liên quan với trang trí. Mở nồi ra, hai người bắt đầu nghiêm túc ăn cơm, câu được câu chăng mà tán gẫụ
Nói như vậy, Lăng Thần Nam đang đảm nhiệm mở tiểu bách khoa này nói, ví dụ như cậu ta thích đọc sách. Ngoài ra cậu ta còn nói rất nhiều về công việc, hơn nữa nghề nghiệp huấn luyện thì không thiếu chuyện để nói. Là một người nghe, cho nên anh cố gắng giữ mạch nói chuyện. Nhưng anh bất ngờ phát hiện, bất kể nói gì thì Thẩm Dần Xuyên đều có thể nói được, ngay cả chủ đề khoa học xã hội cũng không ngoại lệ. Từ trước đến nay anh chưa gặp được ai chịu bàn về triết học với mình. Thẩm Dần Xuyên thi thoảng bình tĩnh tung ra một câu kiến giải chính xác làm cho anh cảm thấy rất là thú vị.
Hai người bất giác vừa ăn vừa nói chuyện gần hai tiếng đồng hồ, thế nhưng bàn luận về bầu không khí thì vui vẻ hơn hẳn so với hai tiếng trôi qua trong phòng chẩn trị. Lăng Thần Nam gần như đã quên mất đối phương là người tinh thần yếu ớt có chứng bệnh ảo tưởng, hoàn toàn như thể một người bạn thân lâu năm.
Lúc Lăng Thần Nam uống hớp trà cuối cùng, hai bàn bên cạnh cũng đã đổi người. Anh ăn khá no, trong lúc chờ nhân viên phục vụ tính tiền đưa tầm mắt nhìn người đi qua đi lại trên đường. Bỗng nhiên không hiểu sao nhớ tới hình như trước đó cậu ta cũng đã nói lần đầu tiên đi ăn với người yêu cũ, lúc ăn cơm còn “Dùng biểu hiện nhã nhặn lại thú vị để lừa đối phương”.
Cũng khó trách sẽ bị lừa
. Lăng Thần Nam nghĩ,
với cái bản mặt này, cộng thêm vừa hiền hòa vừa có tiền, là đối tượng ai cũng muốn hẹn hò.
Bỗng dưng, Lăng Thần Nam lại nghĩ tới nhiều chuyện khác, lập tức vô vàn chuyện được xâu chuỗi lại.
“Tôi và anh ấy chưa từng gặp nhau, tên của anh ấy được dán lên ở trên cửa phòng làm việc.”
“Tôi giả vờ thành khách hàng để tiếp cận anh ấy, chính thức làm quen ở chỗ làm của anh ấy.”
“Mượn cớ từ công việc của anh ấy mà từ từ tìm hiểu, sau đó hẹn đi ăn ở bên ngoài.”
“Tôi nói cho anh ấy sự thật tôi không phải là khách hàng.”
Lăng Thần Nam hít một hơi, dựa lưng đã lạnh buốt vào ghế, chậm rãi xoay mặt nhìn Thẩm Dần Xuyên.
Đối phương bât giác khác thường, trên mặt không hề có vẻ hốt hoảng như khi ở phòng khám bệnh. Lăng Thần Nam nhìn lướt xuống, nhìn chén đũa bày trước mặt cậu nannan Rất tùy ý đặt ở một bên, hoàn toàn không có sắp xếp hợp lý theo mép bàn.
Hết Tuần thứ tư


⬅ Trước Tiếp ➡