Chương 13
Lăng Thần Nam lấy ghế dựa giấu phía sau rèm cửa ra, bản thân cũng ngồi trở lại sau bàn làm việc. Lúc Thẩm Dần Xuyên đẩy cửa đi vào không khỏi hơi sửng sốt.
Cậu xoắn xúyt giữa ghế dựa và ghế sô pha một lúc, cuối cùng chọn ngồi đối diện với bàn của anh.
Lần này Lăng Thần Nam không đứng lên nghênh tiếp cậu, cũng không làm tư thế muốn bắt tay, Thẩm Dần Xuyên cúi đầu nhìn bàn gỗ ngăn cách giữa hai người, đàng hoàng ngồi xuống.
Sau khi cậu ngồi xuống Lăng Thần Nam cũng chưa mở lời, chỉ là chỉnh đồng hồ báo giờ về phía hai người, sau đó hai tay giao nhau để lên bàn nhìn cậụ Not Repost
Thẩm Dần Xuyên mím môi, nhỏ giọng nói “Chào bác sĩ.” Đã thấy được dáng vẻ tự tin của cậu, Lăng Thần Nam chỉ cảm thấy bộ dạng rụt rè bệnh trạng này có chút chói mắt. Anh gật đầu qua loa đáp lại, sau đó làm ra vẻ lật xem ghi chép “Ừm, tôi xem một chút, lần trước nói đến… Cậu giết người yêu rồi chôn ở sân sau? Lúc đào hố thì trời mưa, bùn đất rất xốp.”
“À, ừ, có hương vị ẩm ướt của cỏ.” Thẩm Dần Xuyên không ngờ rằng anh vào thẳng chủ đề như vậy, lắp bắp trả lời.
Lăng Thần Nam mặt không thay đổi nhìn cậu nannan Anh đối mặt với tất cả mọi người luôn bằng nụ cười mỉm, chỉ khi nào thu hồi ý cười, trong nháy mắt hiện ra vô cùng lạnh lẽo. Anh nói “Nhưng lần trước cậu nói là sau khi chôn xong đến nửa đêm mới mưa.” Đêm ẤY Họa Mi ngừng hÓT
Thẩm Dần Xuyên há miệng “A, à.” Cậu cúi đầu “Có lẽ tôi nhớ lộn, là có mưa, bùn đất rất ẩm ướt, có thể chảy ra nước. Trên mặt, trên tóc và trong miệng Bạch Thịnh đều bị dính rất nhiều bùn, còn cả trong kẽ móng tay…”
Lăng Thần Nam cắt ngang cậu nói lảm nhảm lung tung “Bây giờ anh ta đang ở đâu?”
Thẩm Dần Xuyên ngẩng đầu lên, mờ mịt hỏi ngược lại “Hả?”
“Người yêu cũ cậu nói tên gì nhỉ? Bạch Thịnh? Bây giờ anh ta ở đâu?” Lăng Thần Nam hỏi “Một người sống sờ sờ coi như chạy mất cũng sẽ có tung tích chứ. Cậu làm anh ra bị thương rồi còn chôn sống lẽ nào anh ta không muốn trả thù cậu sao?” vUI lòng Không Chuyển VEr
Thẩm Dần Xuyên sợ ngây người “Cái gì? Anh ấy sẽ không…”
Lăng Thần Nam hỏi “Cậu chôn anh ta thật sao? Không, phải nói là… Cậu thật sự cho rằng mình chôn sống anh ta rồi sao?”
Thẩm Dần Xuyên có chút không xác định được vấn đề của anh, mà cảm nhận được sự nghi ngờ của anh, lo lắng mà nói “Là thật. Cái hố đó vừa lớn lại sâụ Đất lấp lên mặt của anh ấy, anh ấy căn bản là không thể thở được. Là tôi giết anh ấy…” $
Lăng Thần Nam nói “Lần trước cậu nói đào không sâu lắm, cho nên cậu không dám lấp đất nhiềụ”
Thẩm Dần Xuyên thoạt nhìn cực kỳ căng thẳng, đầu ngón tay không ngừng bóc lề bàn, Lăng Thần Nam lại hỏi “Cậu đang nói dối tôi. Tại sao cậu nói dối tôi.” $&^#TháNG Mười bA %
“Gì cơ? Tôi không có…” Cậu hoảng hốt, lập tức lộ ra ánh mắt cầu khẩn, lấy lòng, giọng nói yếu ớt “Bác sĩ… Tôi không có. Là thật, tôi chôn sống Bạch Thịnh. Trong phòng thật nhiều máu, đã giết rồi, lau chùi không hết…”