⬅ Trước Tiếp ➡

Hai mươi phút sau, cô nàng Trịnh giật mình nhìn anh chàng bệnh nhân đẹp trai mấy tuần trước có trạng thái tinh thần không ổn định xuất hiện trong phòng trị liệu, cũng mang theo một cái vợt.
Lăng Thần Nam thấy Bạch Thịnh tiến vào, đi về phía chiếc vợt của cậu “Cái này chắc là đắt lắm, tôi có thể mượn xem không?”
Bạch Thịnh hơi sửng sốt, vợt đã bị đối phương cầm lấy.
Lăng Thần Nam mở ra dây kéo túi đựng, lấy vợt ra, cầm trên tay rất thoải mái, vợt rất nhẹ, cảm giác như không có trọng lượng gì trên tay vậy, anh khảy khảy mấy cọng dây đan vợt, hỏi “Dây này vừa mới được căng đúng không?”
Bạch Thịnh gật gật đầu “Được căng ngày hôm qua, lâu rồi không dùng nó.”
Lăng Thần Nam hơi ngại ngùng “Tôi với cậu vận động, kết quả toàn là khiến cậu phải tiêu tiền.”
Bạch Thịnh lắc đầu “Không đâu, tôi… ừm, nói chung là cảm ơn anh.”
Lăng Thần Nam cất vợt vào túi đựng, cẩn thận để qua một bên “Ngồi đi, tuần này cảm thấy thế nào?”
Bạch Thịnh nói “Cũng tạm, ít gặp ác mộng hơn, mỗi ngày cũng có thể ngủ được vài tiếng.”
Lăng Thần Nam ngồi xuống chiếc ghế xoay bên cạnh cậu, hỏi “Khẩu vị thì sao? Chắc cũng tốt chứ?”
Bạch Thịnh ấp úng vâng hai tiếng.
Lăng Thần Nam nhướng mày, đối phương cụp mắt xuống, hàng lông mi đổ bóng xuống mí mắt dưới, thấp giọng nói “Không thèm ăn lắm, chỉ có…”
Lăng Thần Nam nhướng mày cao hơn “Sao?”
Bạch Thịnh nhỏ giọng nói “Chỉ có lúc ăn cùng anh là có thể ăn nhiều một chút, những thời gian khác đều là gọi thức ăn ngoài, ăn hai miếng là không ăn nổi nữa.”
Cậu hơi nhấc mắt lén lút nhìn Lăng Thần Nam, đối phương lại không có phản ứng gì, chỉ gật đầu một cái nói “Thức ăn ngoài quá nhiều dầu mỡ, vẫn nên ăn đồ tự nấu thì hơn.”
Giữ một khoảng cách thích hợp với bệnh nhân, Lăng Thần Nam rất khéo trong việc tách biệt cảm xúc cá nhân khi tiếp xúc gần gũi.
“Lần trước nói đến chuyện cậu và bạn bè mình dần dần xa lánh nhau trong hơn một năm, như vậy công việc thì sao? Cũng tạm thời buông bỏ ư?” Anh hỏi.
Bạch Thịnh khẽ thở một hơi “Vốn dĩ sau khi tốt nghiệp tôi làm việc hành chính tại một tòa nhà cỡ lớn, chuyên phụ trách xử lý các hồ sơ và bản thiết kế, loại công việc này tuy lương cao nhưng không linh hoạt, tôi không thích lắm. Sau đó một mình tôi tự nhận các hạng mục nhỏ, khoảng chừng cũng một năm rưỡi hoặc hai năm, vừa có khởi sắc thì…”
Cuộc sống sinh hoạt, sức khỏe, sự nghiệp đều bị làm cho hỏng bét.
Lăng Thần Nam nhìn cậu, hỏi “Bây giờ tình cảnh của cậu đối với Thẩm Dần Xuyên như thế nào?”
Vẻ mặt Bạch Thịnh trống rỗng vài giây, tựa hồ như không biết nên làm sao để đối mặt với vấn đề này, mà Lăng Thần Nam rất kiên nhẫn nhìn cậu, nhẹ giọng hỏi “Cậu có hận anh ta không? Hay vẫn còn yêu? Cậu nhớ cảm giác khi yêu anh là gì không?”
Bạch Thịnh ngẩng mặt lên, lắc lắc đầu, rồi lại gật một cái.
 Chuyện cũ thứ hai của Bạch Thịnh – dây dưa 
Tôi và Thẩm Dần Xuyên ở bên nhau hơn hai năm, chỉ có nửa năm là yêu nhau trong êm đềm, một năm rưỡi còn lại đều là mệt mỏi và dằn vặt nhaụ


⬅ Trước Tiếp ➡