Chương 24
Hai chúng tôi quen nhau sau hơn ba tháng, anh ta nói với tôi rằng rất thích tôi, mặc dù thời gian rất ngắn. Anh ta không quan tâm đến tâm ý của tôi như thế nào, anh ta chỉ muốn đối xử chân thành với mối quan hệ này, vì vậy xóa hết tất cả các phần mềm kết bạn liên lạc với bạn bè trên điện thoại di động ngoại trừ tôi ra, nói rằng sẽ từ từ chờ tôi, bảo tôi không cần phải áp lực.
Ba tháng đó, anh ta tặng cho tôi một hộp bút máy dùng để vẽ phiên bản giới hạn của nhà thiết kế Liên Danh, cây bút này không chỉ quý mà còn rất khó mua, lúc anh ta đưa cho tôi cũng có hơi do dự, nói là sợ đưa tôi đồ quá đắt sẽ dọa tôi, bộ dáng do dự nhưng chân thành kia khiến người ta không thể không nhận ý tốt của anh ta. Sau đó tôi mới biết khi anh ta mua chiếc bút máy kia còn bị đánh không ít thuế.
Anh ta ghi nhớ đủ các ngày kỷ niệm từ nhỏ đến lớn của chúng tôi, cũng sẽ nhắc nhở thời tiết vào những ngày đó thay đổi như thế nào. Tôi đã sống một mình quá lâu rồi, căn bản không quen việc ở chung như vậy, luôn cảm thấy đối phương trả giá quá nhiều còn mình thì lại vô tâm vô tình, tuy đã cố gắng phối hợp, nhưng khó tránh khỏi việc phí công lao lực. Anh ta cũng sẽ nhớ sở thích của tôi, mới đầu tôi còn cảm thấy đây là săn sóc cẩn thận, sau đó cảm giác lại biến thành áp lực. Thẩm Dần Xuyên nói rằng anh ta không hề thay đổi, người thay đổi là tôi, không còn yêu anh ta nữa, thế nên anh ta làm gì cũng đều khiến tôi chướng mắt.
Tôi nghe anh ta nói như vậy chỉ cảm thấy hoang đường, bây giờ suy nghĩ lại, e rằng anh ta đã đúng.
Bộ dáng lần đầu tiên mất khống chế của Thẩm Dần Xuyên tôi không cách nào quên được, vẻ mặt anh ta đầy phẫn nộ, gần như thay đổi cả mặt mũi, mắt và hai hàng lông mày đều dựng thẳng, thân thể cong lại thành một tư thế xâm lược, anh ta nói “Bạch Thịnh Em không cảm thấy mình rất đê tiện à ”
Lý do anh ta nổi điên tôi đã không còn nhớ rõ, mà rất nhiều lời nói lại vẫn rõ ràng trước mắt.
Sau đó anh ta khóc lóc xin lỗi tôi, quỳ gối bên giường tôi, bộ dáng như thể nếu tôi rời đi thì một khắc sau đó anh ta sẽ tự sát.
Dĩ nhiên, khi ấy tôi không biết cái trò này có một quy trình tiêu chuẩn để thực hiện.
Trước khi Thẩm Dần Xuyên hoàn toàn đánh mất lý trí, lần cuối cùng chúng tôi cãi nhau, tôi thu dọn đồ đạc chuẩn bị rời khỏi nhà, anh ta lạnh lùng nhìn tôi nói “Nếu bây giờ em đi, ngay phút em bước ra khỏi thang máy, tôi sẽ nhảy xuống chết trước mặt em.
Trong nháy mắt đó, tôi đã nghĩ Chết đi, chết hết đi, tất cả mọi người đều điên rồi.
Nhưng cuối cùng tôi vẫn không bước ra.
Mà đó là cơ hội cuối cùng để tôi có thể rời đi.
Dựa theo tuyến thời gian mà suy đoán, Lăng Thần Nam đoán việc Bạch Thịnh bị ép dùng thuốc và bị giam cầm rất có thể đã diễn ra trong mấy tháng trời, nhưng việc suy nhược tinh thần vì quan hệ yêu thương bất thường này thì phỏng chừng đã diễn biến hơn một năm. Đoạn thời gian một năm đó nói dài cũng không dài lắm, nhưng đủ để thay đổi tính cách và nhận thức xã hội của một người.