⬅ Trước Tiếp ➡

Một sự bất lực lóe lên tɾong mắt của Cố Tĩnh Đình, cô kéo cánh tay của Kiều Tâm Uyển “Mẹ à, thật ra Thừa Diệu nó cũng lớn rồi, nó biết bản thân mình đang làm cái gì. Chuyện của nó và Bạch Yên Nhiên con cũng không hiểu rõ. Thật ra con người Yên Nhiên cũng tốt mà, cô ấy…”
“Nó có như thế nào đều không liên quan gì đến mẹ.” Kiều Tâm Uyển dơ tay lên không để con gái mình nói tiếp “Nói tóm lại, mẹ sẽ không đồng ý cho người phụ nữ này bước chân vào cửa nhà họ Cố đâụ”
“Mẹ, bây giờ đã là thời đại nào rồi, hôn nhân…”
“Hôn nhân tự chủ đúng chứ?” Kiều Tâm Uyển cười một cách lạnh lùng “Kết quả của việc để con và Đường Diệc Sâm tự chủ chính là hai đứa sống không hạnh phúc. Cái quyền tự chủ đó, có muốn thì cũng kệ.”
Trước khi Cố Tĩnh Đình muốn nói tiếp, bà ấy lại nói thêm một câu nữa “Con không cần phải thuyết phục mẹ, con xem lại bản thân mình là sẽ rõ thôi.”
Cố Tĩnh Đình chẳng ngờ đến xích mích của hai bên lại đẩy sang mình.
“Được rồi, người này đến người kia chẳng ai làm người ta bớt lo lắng cả.” Kiều Tâm Uyển cũng chẳng biết phải nói những lời gì cho đúng với hai đứa con của mình “Con tranh thủ tan làm sớm rồi về Đại Trạch đi.”
“Dạ.” Cố Tĩnh Đình gật đầu rồi nhìn Kiều Tâm Uyển rời đi.
Lúc này mới lấy đïện thoại gọi cho Cố Thừa Diệu bảo tối về Đại Trạch ăn cơm.

Nếu như Cố Tĩnh Đình cho rằng Đường Diệc Sâm bỏ đi chứng tỏ anh đồng ý hai người họ như vậy mà chia tay, vậy thì cô sai h0àn toàn rồi.
Đường Diệc Sâm không biết chia tay là như thế nào cả.
Đặc biệt là bây giờ, anh giải quyết xong vấn đề của Hướng Noãn, tất nhiên là không thể trì hoãn không gặp mặt Cố Tĩnh Đình.
Vậy nên, hết lần này đến lần khác anh đều tìm cô.
Lúc mới đầu, Cố Tĩnh Đình sẽ gọi bảo vệ đuổi anh đi, nhưng có đuổi thì anh cũng không chịu đi.
Phải biết rằng với sức lực của Đường Diệc Sâm không phải hai người bảo vệ có thể đối phó được.
Nhưng thật ra Cố Tĩnh Đình có thể xử lý anh nhưng cô lại sợ làm tổn thương đến đứa trẻ tɾong bụng.
Tần Kỳ Lôi cũng từng đánh nhau với anh, sau khi thua rồi thì đến lượt Tiểu Lâm.
Nhưng mà có vẻ như Tiểu lâm cũng chẳng phải là đối thủ của Đường Diệc Sâm.
Nhưng cô lại không vì Đường Diệc Sâm mà gọi hết cao thủ của Kỳ Lâm Đường đến bảo vệ cô được?
Dù sao Đường Diệc Sâm cũng chẳng làm gì cô cả.
Vậy nên, những hành động thô lỗ của anh, cô tức giận mà nghiến răng nhưng không có cách nào để đối phó anh cả.
Cuối cùng là dứt khoát không lo đến nữa, nhưng tɾong phòng làm việc đặt một pho tượng.
Ngày hôm nay, họp với cấp dưới xong, quyết định vẫn tiếp tục làm ở làng nghỉ dưỡng ở thành phố Y.
Cốcho Diêu Hữu Thiên, cô quyết định đích thân gặp người phụ nữ lấy tài sản hơn trăm triệu làm của hồi môn.
Sau khi cúp đïện thoại, Cố Tĩnh Đình vừa ngẩng đầu thì nhìn thấy Đường Diệc Sâm bước vào, trên tay còn cầm một cái ly.
“Tĩnh Đình, làm việc mệt rồi phải không? Đây là trà hoa hồng, uống vào thì sẽ đẹp hơn, tôi thêm một chút mật ong…”
Mấy ngày nay anh ở phòng làm việc của Cố Tĩnh Đình, tất cả công việc của thư ký và trợ lý anh đều làm hết.
Cho dù là pha trà, hay là nhận tài liệu, Cố Tĩnh Đình vừa mới muốn gọi thư ký thì Cố Tĩnh Đình đã làm xong việc rồi.


⬅ Trước Tiếp ➡