Chương 911
Còn cô cũng tuyệt đối không nhận lấy tình cảm của anh như thế này.
“Đường môn sắp sụp đổ rồi à? Hay là công ty của anh sắp phá sản rồi? Không lo việc của mình mà đến công ty của tôi làm một tên bưng trà rót nước, như thế hay lắm à?
Khoanh hai tay trước ngực, sự kháng cự của Cố Tĩnh Đình dành cho Đường Diệc Sâm đã ăn sâu vào tận xương tủy.
“Tôi thích thế.” Đường Diệc Sâm đặt cái ly ở trên tay xuống rồi ngồi xuống trước mặt Cố Tĩnh Đình, ánh mắt sáng rực nhìn khuôn mặt cô ấy “Tôi của bây giờ điều quan trọng nhất là bảo vệ em, còn những việc khác chẳng quan trọng nữa.”
Trên mặt của Cố Tĩnh Đình hiện lên sự khó chịu, nhưng mà nó chỉ xuấthiện có một chút mà thôi.
“Đường Diệc Sâm, anh không còn chút lương tâm nào à, tôi đã nói là sẽ không tha thứ cho anh thì sẽ không tha thứ cho anh. Anh đừng có mà nghĩ rằng những việc anh làm là có tác dụng͟͟.”
“Tôi biết là em sẽ không tha thứ cho tôi.” Đường Diệc Sâm cười, da mặt cực kỳ dày “Trước đây em đã từng nói, cả đời này em sẽ không tha thứ cho tôi. Vậy nên anh chẳng mong em tha thứ. Ngược lại anh cảm thấy như này rất tốt, chúng ta có thể dây dưa với nhau cả đời.”
Ai mà muốn dây dưa với anh cả đời cơ chứ?
Cố Tĩnh Đình cực kỳ tức giận, cố ý gọi Tần Kỳ Lôi đi vào đuổi anh ra ngoài, nhưng sau khi Tần Kỳ Lôi thua dưới tay anh ở lần trước thì không thể tiếp tục ra tay với Đường Diệc Sâm được nữa.
Nhưng cô…
“Tĩnh Đình.” Đường Diệc Sâm thu lại nụ cười, vẻ mặt cực kỳ chú tâm nhìn Cố Tĩnh Đình “Em đừng nghĩ đến việc đuổi tôi đi, tôi sẽ không đi đâụ Cho dù em có tha thứ cho tôi, hay chấp nhận nhận tôi hay không, dù sao thì tôi cũng sẽ bám chặt lấy em.”
Vẻ mặt Cố Tĩnh Đình lộ ra một sự lo lắng, nhìn Đường Diệc Sâm bằng ánh mắt đằng đằng sát khí, chỉ cảm thấy khát khô cả cổ, cô muốn uống nước nhưng nước trên bàn đều là do Đường Diệc Sâm rót.
Cô tức giận đứng dậy, cầm lấy máy đïện thoại nội bộ gọi cho thư ký mang nước vào.
Nếu như thái độ chống cự ngang ngược khiến cho Đường Diệc Sâm cảm thấy bất lực mà đặt ly trà hoa hồng tɾong tay đặt xuống trước mặt Cố Tĩnh Đình.
“Tĩnh Đình, em thật sự ghét tôi đến nỗi đến cả nước tôi rót cho em em cũng không thèm động vào sao?”
“Đúng vậy.” Cố Tĩnh Đình lạnh lùng trả lời “Tôi sợ tôi uống vào sẽ nôn ra mất.”
“Tĩnh Đình.” Tim của Đường Diệc Sâm đau đớn nhói lên từng nhịp từng nhịp nhưng anh cũng chẳng thể làm gì được Cố Tĩnh Đình, anh cố chấp cầm lấy ly trà rồi tiến đến trước mặt cô vài centimet “Loại trà hoa này tốt cho sức khỏe, tôi bảo đảm em uống vào chắc chắn sẽ không nôn đâụ”
“Đường Diệc Sâm.” mùi thơ๓ của mật ong, Cố Tĩnh Đình ngửi vào sẽ không cảm thấy thoải mái, cô đột nhiên đẩy ma͙nh cái ly trà trên tay anh ra, nhanh chóng chạy ào vào nhà vệ sinh để nôn.
Hành động của cô là một sự đả kích lớn đến Đường Diệc Sâm.
Bởi vì hành động của Cố Tĩnh Đình mà ly trà ở trên tay bị đổ ra ngoài, trà nóng đổ ra tay của anh nhưng anh chẳng hề có một chút cảm giác gì.
Bỏ ly trà xuống, anh nhanh chóng chạy vào nhà vệ sinh, Cố Tĩnh Đình vẫn còn đang nôn.