Chương 12
Cô đi theo bà ấy, vừa đi vừa nhìn hai bên, tóc bà ấy đã bạc trắng rồi nhưng da dẻ còn rất trẻ, nhìn không giống đã già, đôi mắt bà ấy mờ đục, trông không trong như mắt người ta bình thường, chợt con quạ đó từ tay áo cô chui lên cạnh cổ cô rồi nói nhỏ
"Đừng đi theo bà ấy Quay lại chỗ cũ đi "
Nó vừa nói thì chân bà cụ ấy cũng đứng lại, bà ấy quay mặt lại nhìn cô rồi lạnh lùng nói
"Tiểu thư đang nói chuyện với ai vậy?"
Bà ấy hỏi nhưng mắt nhìn vào cái cổ áo của cô, chỗ con quạ núp thì liếc qua cô, cô thấy cặp mắt của bà ấy thì gai óc nổi lên cuồn cuộn, bà liếc xuống người cô rồi liếc lên, chợt quay lại rồi đi tiếp
Cô từ từ lùi lại phía sau, từ từ lùi lại lùi lại, cô liếc bà ấy cái rồi nín thở chạy ra ngoài, vừa chạy rồi quay lại chỉ thấy phía sau có một bộ quần áo nằm trên đó, mới đây bà ấy đã biến mất rồi, chỉ nghe thấy tiếng đôi dép bằng gỗ của bà phía sau dậm xuống sàn kêu cộp cộp, cô sợ chạy nhanh ra ngoài, chẳng dám ngoái đầu lại nữa, vừa chạy ra khỏi cửa đã thấy bà Hậu đứng đó chờ, bà ấy mỉm cười rồi nói
"Mạng lớn thật đó "
Cô đứng đó thở hồng hộc rồi nhìn bà, cô nói với giọng sợ hãi run rẩy
Bà Hậu kéo cô qua bên kia rồi vừa đi vừa nói
"Đây là thử thách thứ hai, phải chắc chắn rằng cô đủ lanh lẹ để có thể sinh sống ở nhà họ Hoàng, mắt nhìn tai nghe và phải biết cảm nhận nữa, cô có thể nhìn thấy người chết, vậy thì hãy nhớ một điều, người chết không giống người sống, hầu hết đều không chạm chân xuống đất được, và duy nhất nhà họ Hoàng, người chết sẽ không có chân, nhớ kĩ chưa?"
"Tôi... "
Bà Hậu vừa đi vừa nói
"Không sao là tốt rồi? Lúc nãy có để ý cái bộ đồ bà ấy mặc không?"
Cô gật đầu rồi nói
"Bà ấy mặc một bộ đồ màu đen, nhưng mà làm sao?"
"Trên cánh tay trái bị thiếu một miếng, nếu có người để bà ấy lột da thì sẽ may được thêm một tay áo "
Bà Hậu rất điềm tĩnh nói, cô vừa nghe đã lạnh toát da đầu
"Cảm ơn bà "
"Cảm ơn vì cái gì? "
"Vì đã kêu tôi bỏ giày ra, tôi biết bà muốn tôi đi không phát ra tiếng động, lúc tôi lùi lại phía sau bà ấy không nghe thấy "
Bà mỉm cười rồi gật gật
"Cũng khôn ra chút ít rồi "
Bà nói xong thì chợt giơ ra cho cô một mảnh vải, nó to như một cái yếm đào, bà mỉm cười rồi nói
"Tối ngủ thì đội nó vào đầu, nhớ chưa?"
Cô nghe theo xếp nó lại rồi nhét vào áo, cô mỉm cười rồi gật gật
Bà vừa đi vừa nói với cô
"Cửa ải này tôi chưa từng lường được trước được, nhà họ Hoàng biết cô còn sống từ đêm qua rồi, tối qua ban thờ nhà họ đột nhiên bị quật xuống đổ ngổn ngang, sáng nay phu nhân ra thấy thì mặt cắt không còn giọt máu, còn ra lệnh nếu như đón cô về thì chở tới đây, cho bà lão kia lột da róc xương cô, uống máu cô "
Cô vừa nghe đã trợn mắt lên kinh hãi, bà nói tiếp
"Đây được coi là một linh vật nhà họ, thật ra bà ấy được hóa kiếp từ một con dơi, nhưng là dơi hút máu, bà ấy rất thích sự trẻ trung nhưng năm nay đã hơn 200 năm bà ấy sống rồi, nên bà ấy rất thích uống máu trinh nữ, ăn thịt và lấy da họ may áo mặc "
"Sao lại..."