Chương 43
Anh ta đứng chắn trước mặt cô, mỉm cười lịch sự rồi nói tiếp
"Tôi là Kỳ Bắc Cảnh. Bác Khương nhờ tôi ra đón cô vào."
"Anh... là người ba tôi mời đến?" Cố Kim Mộng hơi bất ngờ. Không phải là bữa cơm gia đình sao? Sao lại có người lạ?
"Vâng. Mời Cố tiểu thư vào trong."
Anh ta hơi nghiêng người ra hiệu mời cô đi trước.
Cố Kim Mộng mím môi, cuối cùng cũng không nói gì thêm, lặng lẽ bước theo.
Đến hành lang gần phòng riêng, Kỳ Bắc Cảnh nghiêng đầu nhìn cô, ánh mắt mang theo tia thích thú và hài lòng rõ rệt.
"Vừa quay xong phim hả cô Cố?"
"Ừm..." Cô hơi nhíu mày, không giỏi nói chuyện với đàn ông lạ mặt.
"Nhìn cô có vẻ mệt. Quay phim chắc vất vả lắm."
"Cũng tạm, không quá vất vả."
"Vậy khi nào rảnh, tôi có thể tới thăm đoàn phim được không?"
Lời mời này khiến Cố Kim Mộng hơi khựng lại, cô ngẩng lên thì bắt gặp ánh mắt của anh ta cũng vừa cúi xuống nhìn mình.
Khoảnh khắc đó, cô có cảm giác như mình bị rình rập vậy.
Cô lập tức né tránh ánh nhìn ấy, vội từ chối
"Không tiện đâu, cảm ơn anh."
Rồi cô bước nhanh hơn, chỉ mong kết thúc nhanh bữa cơm này.
Nhưng khi cửa phòng mở ra, người bên trong đồng loạt nhìn về phía cô. Có hai người trung niên mà cô không quen mặt.
Một phụ nữ trung niên có vẻ ngoài sang trọng cười dịu dàng
"Mộng Mộng tới rồi à, Bắc Cảnh đâu? Ta nhờ nó ra đón con mà."
Giọng Kỳ Bắc Cảnh vang lên từ sau lưng
"Dạ con đây."
Anh bước vào, kéo ghế ra lịch sự nói
"Mộng Mộng, ngồi chỗ này nhé."
Anh ta chuyển cách xưng hô quá nhanh, nghe lại còn rất thân mật. Người trong phòng đều nhìn họ bằng ánh mắt hàm ý, rõ ràng là rất hài lòng với "cuộc gặp mặt" này.
Cố Kim Mộng lập tức nhận ra nan đây đâu phải tiệc gia đình gì... mà là một buổi xem mắt
"Con..." Cô lùi lại một bước.
Người phụ nữ trung niên lại lên tiếng, giọng nhẹ nhàng nhưng ánh mắt lại mang theo áp lực khiến cô không thể từ chối
"Mộng Mộng, ngồi đi con. Mọi người chỉ đợi mình con thôi, thức ăn cũng đã chuẩn bị sẵn hết rồi."
Cô không đành lòng cự tuyệt nan vì bà ấy là mẹ ruột của cô.
Cha cô mất khi cô mới ba tuổi. Mẹ cô, Bạch Thục Lan, không thể tự lo cuộc sống nên đã gửi cô về quê sống với bà ngoại.
Không lâu sau, bà tái hôn với ba Khương nan người mới ly hôn vợ cũ.
Để giữ được vị trí "vợ nhà giàú, Bạch Thục Lan luôn dạy cô phải ngoan ngoãn nghe lời. Nếu không, sẽ khiến mẹ cô khó xử.
Dù Cố Kim Mộng không muốn, cô vẫn ngồi xuống, vì cô không thể khiến mẹ phải "khó xử" trước mặt người khác.
Cố Kim Mộng không hề có quan hệ máu mủ gì với nhà họ Khương, vì vậy cô càng phải ngoan ngoãn và biết điều hơn.
Dưới ánh mắt khẩn cầu của mẹ – Bạch Thục Lan, Cố Kim Mộng như cứng đờ cả người, cuối cùng vẫn bước tới, ngồi xuống bên cạnh Kỳ Bắc Cảnh.
Ba của Kỳ Bắc Cảnh thu lại ánh mắt đánh giá, quay sang cười nói với ba dượng của cô
“Tiểu Mộng lớn thật rồi, càng ngày càng xinh đẹp. Nghe nói gần đây còn vừa quay xong một bộ phim? Tương lai nhất định rất có triển vọng.”
Ba Khương cũng cười theo, tỏ vẻ thờ ơ
“Con bé này bướng lắm, mê diễn kịch thì cứ để nó đi. Tuổi trẻ có đam mê cũng tốt.”
“Nhưng nghe nói nghề diễn cũng khá bận rộn, không biết có ảnh hưởng đến cuộc sống sau này không. Nếu quá bận thì cũng không hay.”
“Chỉ là đóng phim chơi thôi, sau khi đính hôn rồi thì chắc chắn sẽ ưu tiên cho gia đình.”
“Đính hôn?”