⬅ Trước Tiếp ➡

Nghe đến đây, Cố Kim Mộng lập tức ngẩng đầu, đôi mắt tròn xoe đầy kinh ngạc nhìn ba dượng.
“Ba đang nói gì vậy? Đính hôn? Với ai cơ?”
Phản ứng của cô có hơi mạnh, Bạch Thục Lan liền vội vàng hòa giải, dịu giọng nói
“Vẫn chưa kịp nói với con... Mộng Mộng à, người ngồi bên cạnh con – Kỳ Bắc Cảnh, chắc con đã gặp rồi nhỉ? Cậu ấy là một chàng trai rất tốt. Nghe nói trước đây đã quen biết con, vẫn luôn muốn gặp lại một lần.”
Cố Kim Mộng gắng gượng lên tiếng
“Rồi sao nữa?”
“Con cũng đến tuổi rồi, nhà họ Kỳ với nhà ta môn đăng hộ đối, thậm chí còn hơn. Bắc Cảnh là người từ nhỏ đã xuấtsắc, hiện giờ lại thành công tɾong sự nghiệp, ngoại hình cũng đẹp, tính tình thì dịu dàng... quan trọng là...”
Bà ta dừng lại một chút, rồi tiếp lời
“Cậu ấy đã thích con từ lâu, chỉ là chưa có cơ hội tiếp cận. Mẹ thấy giao con cho cậu ấy là lựa chọn thích hợp nhất.”
Thích hợp nhất?
Chỉ vì như vậy mà cô phải đính hôn với một người đàn ông vừa gặp mặt hôm nay sao?
Cố Kim Mộng thật sự không thể tin được những gì mình đang nghe. Trong lúc Bạch Thục Lan cứ tiếp tục khen ngợi Kỳ Bắc Cảnh, đầu cô dần trở nên trống rỗng.
“Thật ra cũng không cần vội, có thể sau khi đính hôn rồi dần dần tìm hiểu, các con...”
Phải hiểu chuyện. Phải nghe lời. Không được khiến mẹ khó xử...
“Ong..." như có một tiếng gì đó nổ vang tɾong đầu cô.
Cố Kim Mộng mấp máy môi, giọng gần như không thể nghe thấy
“Con không muốn.”
“Hả?” Bạch Thục Lan chưa nghe rõ, ngạc nhiên hỏi lại.
Cố Kim Mộng hít một hơi thật sâu, rồi nói rành rọt, từng chữ đều kiên quyết
“Mẹ, con không muốn đính hôn.”
Trước đây cô luôn nghe lời, luôn làm một đứa con gái ngoan không đòi hỏi gì, chỉ sợ mẹ khó xử.
Nhưng lần này, cô không muốn tiếp tục như thế nữa.
Bạch Thục Lan như chết lặng
“Mộng Mộng, con đang nói gì vậy?”
Ba Khương lúc này cũng lên tiếng, giọng trầm thấp nhưng đầy áp lực
“Đính hôn là chuyện lớn, vì vậy hôm nay hai bên gia đình mới gặp nhau dùng bữa, tìm hiểu sơ qua. Con đột ngột từ chối, không phải quá qua loa sao?”
“Ba đột ngột bắt con đính hôn với một người xa lạ, vậy chẳng phải cũng là quá qua loa à?”
“Mộng Mộng Con nói chuyện với ba kiểu gì vậy?”
Bạch Thục Lan hoảng hốt, vội thúc giục
“Mau xin lỗi ba đi ”
“Con chỉ nói sự thật. Con sai chỗ nào?”
Cố Kim Mộng ngẩng đầu, tay siết chặt gấu váy. Đây là lần đầu tiên cô cãi lại ba mẹ. Nhiều năm làm một đứa con gái ngoan khiến cô không biết nổi giận là gì.
Nhưng hiện tại đầu óc cô vô cùng tỉnh táo. Dù có sợ, cô cũng không thể nhượng bộ. Một khi lùi bước, cả đời này sẽ không còn là của cô nữa.
Ba Khương siết chặt nắm đấm, sắc mặt tối sầm. Bạch Thục Lan thấy vậy càng thêm lo lắng, dịu giọng
“Mộng Mộng, thu lại lời ban nãy được không? Con muốn mẹ khó xử sao?”
Cố Kim Mộng không giỏi cãi nhau, nhưng cô cố gắng giữ bình tĩnh, nói từng lời rõ ràng
“Chính mẹ mới là người làm con khó xử.”
Không khí tɾong phòng trở nên nặng̝ nề. Ba Kỳ cố gắng xoa dịu
“Thôi nào, bây giờ người trẻ tuổi coi trọng tự do yêu đương, bị ép buộc thế này thì phản ứng cũng bình thường.”
Mẹ Kỳ thì không vui
“Nếu không muốn thì thôi, nhà tôi Bắc Cảnh đâu phải không ai cưới...”
“Mẹ.”
Kỳ Bắc Cảnh cắt lời, rồi nhìn sang Cố Kim Mộng – đúng lúc cô ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe ngấn nước, dáng vẻ bất lực nhưng đầy kiên ℭường khiến tim người ta thắt lại.
Kỳ Bắc Cảnh gắp đồ ăn cho cô, nhẹ nhàng dỗ dành


⬅ Trước Tiếp ➡