Chương 12
Cuối cùng cũng tắm xong, A Phong vội vàng lau qua mái tóc, đẩy cửa đi tìm cây lau nhà.
Nào ngờ vừa ra tới cửa, liền đụng phải một bóng người cao lớn, dáng dấp thon dài.
Dưới ánh trăng, bóng dáng ấy mờ ảo như tiên như quỷ.
Là Hạ Phượng Thần.
A Phong lịch sự dừng bước.
Hạ Phượng Thần trông thấy nàng, cũng dừng lại.
Thiếu niên lên tiếng, khẽ gọi “A Phong.”
Vừa dứt lời, bản thân Hạ Phượng Thần cũng khựng lại.
A Phong cũng giật mình.
Lần đầu gặp mặt, hai chữ này thốt ra từ miệng y có phần quá thân mật.
“Phương Phù Dao.” A Phong buột miệng đáp.
Đối diện đôi mắt đen láy không cảm xúc của Hạ Phượng Thần, A Phong ngượng ngùng giải thích “Đây là tên A Bạch đặt cho ta.”
Ban đầu Phương Mộng Bạch nói muốn đặt cho nàng một cái tên chính thức nên theo họ Phương của chàng.
Đại bàng một ngày cùng gió nổi, Phù Dao vút thẳng chín tầng trời.
Thật ra A Phong nghĩ, Hạ Phượng Thần gọi nàng là Phương phu nhân cũng hoàn toàn được.
Nhưng Hạ Phượng Thần vì lý do nào đó không gọi, cũng không muốn gọi nàng là Phương phu nhân.
Y dừng một chút, vẫn tiếp tục gọi nàng bằng biệt danh thiếu ranh giới ấy “A Phong.”
A Phong chớp mắt, đành giả vờ không để ý, nén lại cảm giác gượng gạo trong lòng.
Hạ Phượng Thần đang nhìn nàng.
Thiếu nữ vừa tắm xong, môi hồng tự nhiên, gò má ửng đỏ vì hơi nước nóng, đôi mắt đen láy dưới ánh nến càng thêm mê hoặc như hoa đào bên dòng nước.
Hai năm nay, nàng được Phương Mộng Bạch nuôi dưỡng khá tốt, nàng trở nên đầy đặn hơn, mang vẻ đẹp tròn đầy như Dương Quý Phi.
May mà vóc dáng nàng còn khá lý tưởng, ngực đầy eo thon.
Tóc ướt xõa trên vai, vương rũ lên làn da trắng như tuyết, khiến người ta khó rời mắt.
Hạ Phượng Thần nhìn nàng vài giây, hỏi “Ngươi có tò mò về quá khứ của Phương Mộng Bạch không?”
Hạ Phượng Thần thừa nhận, y hỏi như vậy là có ý đồ riêng.
Bình tâm mà nói, y cũng không chán ghét nữ tử trước mắt.
Nàng vẫn còn là một tiểu cô nương, một nữ hài tử mà thôi.
Chỉ là sự kết hợp giữa nàng và Phương Mộng Bạch rõ ràng là một sai lầm.
Lúc nãy trước mặt Phương Mộng Bạch, y không tiện nói thẳng.
Bây giờ, nếu A Phong tò mò, y sẽ nhân cơ hội này nói thẳng với nàng.
Ví dụ như danh nghĩa phu thê giữa Phương Mộng Bạch và y.
Nhưng A Phong không hề tò mò.
Không, chính xác hơn là nàng có tò mò, nhưng nàng đã kìm nén sự tò mò của mình, lắc đầu nói “Đây là chuyện riêng của A Bạch, ta không tiện hỏi, phải để A Bạch tự muốn biết, tự muốn nói.”
Giọng thiếu nữ trong trẻo ngọt ngào, như dòng suối nhỏ trong vắt chậm rãi chảy xuôi, nàng tắm quá lâu nên giọng nói dường như cũng mềm đi vì nước.
Nghe vậy, Hạ Phượng Thần nhẹ nhàng bình phẩm “Giả điếc làm ngơ, tránh được một lúc, không tránh được cả đời.”
A Phong nghe được ý ngoài lời của y, biết là có ẩn ý nhưng không đáp lại, chỉ cười nói “Ta chỉ đợi A Bạch quyết định, không thể lấy danh nghĩa vì tốt cho chàng ấy mà can thiệp vào chuyện riêng của chàng ấy.”
Nàng cười tươi như hoa, ngây thơ như trẻ con nhưng ánh mắt lại thông minh sắc sảo.