Chương 14
lại dâng trào.
Người đàn ông dễ dàng gỡ bàn tay tóm chặt cổ áo anh, nói "Trong tủ quần áo của tôi đa số đều là áo sơ mi màu xanh lam, vì vậy một tháng có khoảng hai mươi ngày tôi đều mặc áo sơ mi màu xanh Lam, xin hỏi, áo sơ mi của tôi có vần đề gì không?" Lời người đàn ông này làm Nặc Đinh Sơn á khẩụ Ánh mắt chuyển qua ly cà phê trống không trên tay anh ta "Cà phê Tại sao tay anh lại cầm ly cà phê?" "Cà phê?" Vẻ mặt người đàn ông lộ vẻ giờ mới nhớ tới vẫn còn ly cà phê trên tay anh ta "Ly cà phê của tôi cũng có vần đề gì sao?" Thấy Nặc Đinh Sơn không nói gì, người đàn ông giải thích "Cà phê là của bạn tôi nhờ tôi cầm giúp anh ấy, anh ấy đã đi nghe điện thoại rồi".
Theo lời nói của người đàn ông, Nặc Đinh Sơn nhìn thấy cách đó không xa có một người đàn ông trung niên đang nghe điện thoại.
Xoa xoa khôn mặt, Nặc Đinh Sơn quay đầu lại.
Mặc kệ người đàn ông cố ý hay vô tình cô cũng đều không có thời gian dây dưa.
Chuyện trước tiên là cô phải đi thay quần áo đang mặc trên người.
Một cánh tay cản trở việc cô mở cửa.
"Nếu như cô không ngại thì cô có thể nói cho tôi giá của bộ quần áo này, hoặc là tôi có thể trả cô phí giặt quần áó.
Người đàn ông nghiêm túc nói.
Muốn, đương nhiên là muốn.
Sau đó Nặc Đinh Sơn yêu cầu người đàn ông 20 bảng Anh.
Người đàn ông trung niên kia nhận điện thoại xong, đi về phía họ.
Đầu tháng tư, góc đường kia được ánh nắng phủ kín đường.
Họ đã quen biết nhaụ Khi đó cô không biết tên anh là Trình Điệp Qua, lúc ấy anh cũng không biết cô tên là Nặc Đinh Sơn.
Nếu như không có chuyện xảy ra tám tiếng sau đó, nếu như không phải Nặc Đinh Sơn còn có bệnh Sợ không gian hẹp.
Như vậy cái chuyện cô gái Nặc Đinh Sơn cùng chàng trai Trình Điệp Qua ở trên đường kia, trong biển người mênh mông vội vã đối mặt, một lần lướt qua nhau sau đó cũng không gặp lại.
Tám tiếng sau, buổi chiều ngày hôm nay, Nặc Đinh Sơn lại lần nữa đụng phải người đàn ông đó.
Trong phòng có bảy nam hai nữ, mặc dù anh ta ngồi ở vị trí không bắt mắt, nhưng cô có thể nhìn thấy anh ta đầu tiên, vừa nhìn đã nhận ra anh ta ngay.
Anh ta vẫn mặc áo sơ mi màu Lam nhạt đó.
Nặc Đinh Sơn của ban ngày và Nặc Đinh Sơn của buổi tối là hai người hoàn toàn khác hẳn, hai khuôn mặt.
Vì vậy Nặc Đinh Sơn cho là người đàn ông không thể nhận ra cô.
Lúc ông bầu ra hiệu cho cô ngồi xuống bên một người đàn ông mặc áo sơ mi ca rô.
Cô nở nụ cười chuyên nghiệp, rót rượu cho bọn họ.
kiểm soát tư thế rót rượu tốt, để những người đàn ông đó vừa hay nhìn thấy vị trí trước ngực cô.
Đương nhiên cũng sẽ không để nhìn sạch sẽ.
Những người đàn ông được nhìn sẽ vui vẻ ra tay hào phóng.
Đến khi tiền phí đó khi chia đến tay các cô sẽ nhiều hơn một chút.
Thời gian trôi qua một lúc, trong lòng Nặc Đinh Sơn nổi lên một chút mất mát nhàn nhạt.
Loại mất mất này tới chính là vào buổi chiều cô đụng phải người đàn ông đó.
Bọn họ gọi anh ta là "Jude".
Dù cho người đàn ông gọi là "Jude" ngồi ở vị trí tầm thường, cho dù toàn bộ thời gian anh ta đều mỉm cười lắng nghe những