Chương 15
đồng nghiệp bàn luận trên trời dưới biển, có thể từ trong cử chỉ lời nói của những người đó nhìn ra , nơi này anh ta mới là người có quyền lên tiếng nhất.
Hơn nữa có thể xác định anh ta còn chính là chủ nhân của nơi này.
Nơi này không thể nói được có bao nhiêu xa hoa, nhưng thiết kế nơi này vừa nhìn liền biết từ tay một nhà thiết kế nổi tiếng.
Đồ trang trí nơi này càng có giá trị không nhỏ, mà người phụ nữ ngồi cạnh người đàn ông lại càng thuộc hàng nhân vật "Thiên chi kiều nữ".
Phần lớn thời gian cô gái đều như con chim nhỏ ngoan ngoãn ngồi sát bên cạnh anh ta.
Mang theo mất mát nhàn nhạt, Nặc Đinh Sơn bước vào trong rương nhựa.
Âm thanh đó của Trương Diệu Lệ "Nặc Đinh Sơn có chứng sợ không gian hẹp".
Kéo cô trở về từ trong tình trạng mất nhận thức.
Một tiếng "Oành", nắp va ly nhựa được mở ra.
Anh đứng trước mặt cô.
Đèn thuỷ tinh treo trên đầu anh đung đưa, giống như một giấc mơ hoa mỹ, Nặc Đinh Sơn nhớ tới việc xảy ra vào chiều hôm nay ở cái chợ kia.
Có người nói với cô một cầu như này "Nặc Đinh Sơn, một ngày nào đó Hoàng tử sẽ cầm giày thuỷ tinh trả lại cho cô".
Anh đứng ở nơi đó đưa tay ra cho cô.
Nặc Đinh Sơn không biết mình có nắm tay anh ấy hay không.
Lúc rơi vào bóng tối Nặc Đinh Sơn nghĩ, nếu như biết sẽ đụng trúng người đàn ông đến từ Chelsea ở góc đường kia, nếu như biết anh ta tám tiếng sau sẽ lại xuật hiện tại nơi này, nếu như biết anh ta chính là chủ nhân của chỗ này, thì vào lúc ấy cô nhất định sẽ không để ánh mắt không kiêng nể của mình nhìn người đàn ông đó.
Căn phòng xa lạ, cái giường xa lạ.
Ánh sáng mờ ảo như gần như xa, rèm cửa sổ màu cà phê kem rủ xuống sàn nhà.
Trên ghế sô pha đặt cạnh rèm cửa và đèn bàn có một người.
Người đàn ngồi tại ghế sô pha, anh ta cúi đầu tựa hồ như đang ngủ gật, lại như đang đọc sách.
Nặc Đinh Sơn nằm trên giường trầm ngâm nhìn kỹ.
Người đàn ông không có ngủ gật, cũng không có đọc sách, chỉ là anh ta đang yên lặng suy nghĩ.
Áo sơ mi màu lam nhạt đã bị che bởi áo khoác ngoài màu xám.
Xung quanh rất yên tĩnh, căn phòng có mùi hương dễ chịụ Giường rất mềm mại, ánh đèn cũng rất ấm áp.
Tất cả mọi thứ làm cho Nặc Đinh Sơn muốn lười biếng nằm trên giường, không suy tính tthời gian ngủ một giấc thật ngon.
Nhưng, không được.
Nặc Đinh Sơn chống đỡ thân thể, nâng thân hình nhỏ bé, lên tiếng phá vỡ sự trầm tư của người đàn ông.
Anh ta ra hiệu cho cô không được cử động, sau đó đi về phía cô.
"Cô có khoẻ không bây giờ cảm thấy như thế nào?" Người đàn ông đứng ở trước giường, thanh âm cùng nét mặt của anh đều dịu dàng.
Nặc Đinh Sơn không nói gì, ánh mắt theo bản năng tìm kiếm giày.
"Bình thường người mắc bệnh sợ không gian hẹp sau khi trải qua hôn mê cần tám giờ nghỉ ngơi mới có thể thoát khỏi tình trạng váng đầu, ù tai, buồn nôn kia".
Anh nhìn đồng hồ "Bây giờ là 4 giờ sáng".
Cô mất đi tri giác lúc nửa đêm, điều này Nặc Đinh Sơn nhớ rất rõ ràng.
Cũng tức là cô đã ở trong căn phòng xa lạ này ngủ bốn giờ.
"Bạn của tôi đâu?" Nặc Đinh Sơn lúc này mới nhớ tời Trương Diệu Lệ, đúng là cô nàng vô tâm, lại có thể