⬅ Trước Tiếp ➡

để cô ở lại qua đêm nhà của một người đàn ông xa lạ.
"Là người nói cô có chứng bệnh sợ không gian hẹp kia sao?" Anh tự hỏi tự trả lời "Ngay sau khi cô ấy nhận được một cuộc điện thoại liền vội vàng rời đi, lúc rời đi cô ấy yêu cầu lấy số di động của tôi còn kiên quyết cảnh cáo tôi".
Nói xong, người đàn ông khẽ mỉn cười.
Nặc Đinh Sơn tiếp tục đưa mắt tìm giày.
"Tôi ở đây có phải làm cô cảm thấy không thoải mái không?" Người đàn ông hỏi.
Nặc Đinh Sơn không nói gì.
Người đàn ông lấy từ trong tủ giày trả lại đôi giày cho cô, anh đem đặt ngay ngắn ở chỗ bàn chân cô vừa chạm tới, giọng thân thiện "Nếu cô muốn rời khỏi nơi này cũng được, nhưng tôi đề xuất cô vẫn nên tiếp tục ở lại đây nghỉ ngơi.
Trong lúc cô nghỉ ngơi, tôi đảm bảo sẽ không có người làm phiền đến cô.
Đương nhiên bao gồm cả tôi.
Sáng sớm ngày mai tôi sẽ để quản gia chuẩn bị bữa sáng cho cô, sau bữa sáng tôi sẽ sai tài xế đưa cô về nhà".
"Tại sao ......." Nặc Đinh Sơn theo bản năng hỏi.
Tại sao người có thân phận như vậy lại phải quan tâm chu đáo với cô như thế.
Mọi người đều nói như vầy Người tới từ Khu Chelsea là người có tố chất tốt nhất, cũng là người lạnh lùng nhất.
Quan niệm giai cấp đã ăn sâu bén rẽ trong suy nghĩ trong của bọn họ.
Người đàn ông dường như không để ý đến lời của cô.
Anh trực tiếp đi tới cửa phòng.
Ánh mắt Nặc Đinh Sơn vô thức nhìn theo bóng lưng của Anh.
Tay anh đặt trên tay nắm cửa, dừng lại một chút, anh quay đầu lại, đối mặt lại với cô "Bốn tiếng sau tôi để quản gia tới gọi cô".
Nặc Đinh Sơn rũ mi mắt xuống.
Người đàn ông mở cửa phòng, cửa phòng mở được một nửa lại dừng lại.
"Tại sao biết rõ mình có bệnh sợ không gian hẹp lại còn chấp nhận loại trò chơi như vậy .......".
Người đàn ông nói tới đây lại dừng lại, tựa như đang tìm kiếm từ ngữ thích hợp để giải thích thắc mắc hành vi cô, biết rõ mình bị chứng bệnh sợ không gian hẹp lại còn chui vào cái rương nhựa kia.
Cố gắng không làm tổn thương tới lòng tự ái của cô, cố gắng không làm cô khó xử Tại Sao?
Đương nhiên và vì sức hấp dẫn của 5000 Bảng Anh đó rồi.
Ngu Ngốc Điều này cũng là lời giải thích cực kỳ phù hợp.
Người đứng tại đỉnh cao nhất của kim tự tháp vĩnh viễn không nhìn thấy người ở tầng thấp nhất của kim tự tháp đang đấu tranh khổ sở là như thế nào, bởi vì khoảng cách quá xa.
Có lẽ không tìm được từ ngữ thích hợp, người đàn ông đã từ bỏ câu hỏi của mình, anh rời khỏi phòng.
Nặc Đinh Sơn một lần nữa nằm lại giường, nghiêng người nằm co lại, gối đầu trên cánh tay nắm chặt thành nắm đấm của mình.
Không để cho ngón tay của mình chạm tới những thứ chăn đệm mềm mại như mây kia.
Đối với những thứ không có khả năng nắm giữ tốt nhất không nên quan tâm đến.
Đúng như người đàn ông kia nói, 4 tiếng sau quản gia của anh sẽ tới gõ cửa.
Khoảng 8 giờ rưỡi sáng cô dùng bữa sáng tại nhà ăn vô cùng tốt.
Khi nhìn thấy đồ ăn bày ra trên bàn thì Nặc Đinh Sơn đã hiểu rõ vì sao cô lại được người chủ nhà này chăm sóc chu đáo như vậy.
Trên bàn ăn đa số là món khai vị, một bên bàn ăn còn đặt một loại giống như


⬅ Trước Tiếp ➡