⬅ Trước Tiếp ➡

anh".
Nặc Đinh Sơn biết Emily nghe rõ ràng lời cô nói.
Tình huống này cho dù là ai cũng đều biết như thế này là chuyện gì.
Có thể do sự việc phát sinh quá bất ngờ, cho nên, người ở trong mắt người ngoài vẫn luôn là một thiên kim thục nữ ngay lập tức đã bỏ chạy.
Cửa phòng vừa đóng Trình Điệp Qua liền buông tay Nặc Đinh Sơn ra.
Căn phòng rơi vào yên tĩnh, là loại yên tĩnh trong lúng túng.
Nặc Đinh Sơn vẫn cùng Trình Điệp Qua duy trì tư thế của họ trước đó, không ai nhúc nhích.
Túi của Emily vẩn còn, cả chìa khóa xe cũng vẫn để trên bàn, ly cà phê chưa uống hết vẫn còn tỏa hơi nóng.
Sau đó bên ngoài phòng truyền tới giọng nữ khóc lớn.
Cô gái đã bỏ chạy khỏi phòng sau đó phát hiện chìa khóa xe và túi của cô đã bỏ quên.
Quay lại, không nhấn chuông cửa phòng người đàn ông thương mến mà suy sụp tại chỗ.
Trình Điệp Qua cầm túi và chìa khóa Emily bỏ quên đi tới.
Nặc Đinh Sơn quay lại phòng của Trình Điệp Qua thay lại quần áo của mình.
Nặc Đinh Sơn đội lại mũ, rời khỏi phòng Trình Điệp Qua.
Emily vẫn còn đang khóc, chỉ là âm thanh đã nhỏ lại, đứt quãng.
Giọng nói trầm thấp người đàn ông có phần tự trách mà bất đắc dĩ, hẳn là nhẹ nhàng an ủi.
Căn phòng cách âm không được tốt lắm, Nặc Đinh Sơn thấp thoáng nghe được "Trước khi biết cô tôi đã quen cô ấy rồi".
"Từ khi mới bắt đầu tôi đã nói với cô rằng chúng ta không có khả năng rồi".
"Tôi đã nói với cô ngay từ đầu, mà cô vẫn không tin'.
" Tôi rất xin lỗi".
"Khi đó anh nói với tôi anh đã có người thích rồi, có phải là cô ấy không?" Emily ngừng khóc, hỏi.
Cụ thể là "phải" hay là "Không phải" Nặc Đinh Sơn không nghe được.
Bên ngoài cách một cánh cửa là sự im lặng ngắn ngủi.
Sau một hồi im lặng Nặc Đinh Sơn nghe được cô gái hung hăng nói "Jude, Em yêu Anh, nếu như có một ngày bọn anh chia tay, thì hãy nhớ những lời em nói lúc này, em mãi mãi yêu anh".
"Em yêu anh, em sẽ mãi mãi yêu anh".
Những lời này Nặc Đinh Sơn không hề xa lạ gì.
Trước khi Klein chưa có tới thế giới này, ba của Klein thường nói với Susan những lời như vậy.
Giống như suy đoán lúc trước của Nặc Đinh Sơn, mười mấy phút diễn kịch bằng lương một tháng làm việc của cô ở nhà hàng.
Xấp tiền bỏ vào trong túi cô nặng trĩụ Trình Điệp Qua đưa Nặc Đinh Sơn xuống lầu, phiền toái lớn của anh đã được loại bỏ thành công, mặt người đàn ông lộ ra vẻ nhẹ nhõm.
Anh nói "Trực giác của Tôi lại một lần nữa đúng".
Anh nhìn thẳng vào cô "Những việc này làm sao mà cô nghĩ ra được?" Nặc Đinh Sơn không có trả lời câu hỏi của Trình Điệp Qua, cô nói lại một câu "Anh Trình, tạm biệt".
Đạp xe rời đi đầu cũng không ngoảnh lại.
Năm tiếng sau, hoàng hôn thâm trầm, Nặc Đinh Sơn đội tóc giả, tô son rực rỡ, chân mang giày cao tám phân đứng ở bên ngoài một ngôi nhà đẹp đẽ, đứng cùng cô còn có mấy cô gái trang diểm giống nhaụ Lại đến thứ bảy, vẫn là quần áo giặt của nhà đó.
Ông chủ hiệu giặt đưa hai cái áo sơ mi màu lam nhạt cùng áo khoác giao cho Nặc Đinh Sơn.
Liếc nhìn địa chỉ, Nặc Đinh Sơn trả lại địa chỉ cho ông chủ hiệu giặt.
Dước ánh mắt nghi ngờ của ông chủ, Nặc Đinh Sơn nói một câu "Tôi có chuyện không


⬅ Trước Tiếp ➡