⬅ Trước Tiếp ➡

vui ở nơi đó".
Nặc Đinh Sơn cũng không có suy nghĩ sẽ gặp lại Trình Điệp Qua.
Sắp tới tháng năm, tháng năm của Châu Âu, Đại lục phồn hoa rực rỡ, vào thời điểm này giá hoa tươi rẻ lại nhiều chửng loại.
Tháng năm ở Notting Hill khắp phố lớn ngõ nhỏ đều trưng bày đầu hoa tươi.
Sáng thứ bảy này, Nặc Đinh Sơn đi chợ mua hoa, đó là Hoa mà Klein thích nhất.
Hôm nay Nặc Đinh Sơn muốn đi gặp Klein.
Vừa rồi vì cô thất hẹn nên Klein đang tức giận.
Nó đã mấy ngày không gọi điện thoại cho cô, cũng không thèm nhận điện thoại của cô rồi.
Khoảng 10 giờ sáng, ánh nắng xuyên qua khe hở của bóng cây chiếu xuống ghế dài dưới tàng cây.
Nặc Đinh Sơn ngồi trên chiếc ghế dài, ánh nắng làm cho cô thấy buồn ngủ, mắt dần dần trĩu xuống.
Sau đó ...
"Nặc Nặc " Đột nhiên vang lên một giọng hờn dỗi.
Nếu như lúc này có người tình cờ đi qua nghe được tiếng "Nặc Nặc" này nhất định sẽ tò mò ngừng lại xem, trong lòng sẽ rất thắc mắc rốt cuộc người vừa gọi "Nặc Nặc" kia là bà lão hay là đứa trẻ.
Âm thanh nghe rõ ràng rất già dặn, nhưng ngữ điệu thì lại như của một đứa trẻ đang hờn dỗi.
Nặc Đinh Sơn xoa xoa mi tâm, lấy lại tinh thần, cầm lại quyển sách trên tay.
Vừa rồi cô đọc truyện cô tích cho Klein nghe.
Klein rất dễ dụ, một bó hoa lài liền có thể dụ được.
Câu "Chị yêu Klein" liền khiến cho con bé mặt mày hớn hở.
Vừa định đọc tiếp câu chuyện thì một bàn tay chặn lên quyển sách.
Nặc Đinh Sơn nhìn chằm chằm vào bàn tay đó.
Gầy, nhỏ bé, đầy nếp nhăn, tay cô bao phủ lại bàn tay kia, không dám nhìn.
"Sao vậy?
Truyện chị đọc không hay sao?" Nặc Đinh Sơn cúi đầu nhìn Klein nằm trên chân mình.
Thời tiết của tháng năm mà con bé vẫn đội mũ len, bởi vì con bé biết Nặc Nặc tới thăm mình, nếu như Nặc Nặc nhìn thấy tóc trên đầu mình ít hơn so với lần trước nhất định chị sẽ rất đau lòng.
Klein nằm trên đùi Nặc Đinh Sơn lắc đầụ "Em chỉ là hơi buồn ngủ thôi".
Con bé nói với cô "Nặc Nặc, chị cũng ngủ một chút đi, sau đó chờ em tỉnh lại thì đọc chuyện tiếp cho em nghe".
Sau khi nói xong con bé vươn người một cái, nhìn Klein, Nặc Đinh Sơn nhắm mắt lại.
Một lúc sau liền nghe thấy tiếng thở đều đều của Klein.
Nặc Đinh Sơn chậm rãi mở mắt ra, ngón tay nhẹ nhàng chạm vào gò má trái con bé, dùng một chút lực nhấn một bên quai hàm, quả nhiên nơi đó bị lõm xuống, giữa chỗ lõm đó là hai cái răng bên trái của Klein vừa rụng rồi.
Nước mắt Nặc Đinh Sơn lặng lẽ chảy xuống.
Tháng trước là bên phải, lần này là bên trái.
Thảo nào lúc nói chuyện con bé đều mím miệng hạ giọng, lúc cười cũng không dám cười lớn.
Klein sợ lúc cười sẽ bị Nặc Nặc phát hiện ra răng của mình đều đã bị rụng hết.
Sau đó thì sao, tiếp theo là suy giảm trí nhớ.
Sau đó tất cả các bộ phận đều bị lão hóa hết ....
Sau đó giống như người đã trải qua quy luật của tự nhiên, đã hoàn thành hết hành trình cuộc đời, một ngày nào đó đang ngủ mà rời đi.
Bỗng nhiên, người vừa rồi còn thở đều đều như đang ngủ lại mở mắt ra.
Con mắt là cái duy nhất trên người Klein không bị lão hóa, hồn nhiên, ngây thơ.
"Đừng khóc".
Con bé đưa tay lau đi giọt nước mắt trên viền mắt cô "Em không


⬅ Trước Tiếp ➡