⬅ Trước Tiếp ➡

có tức giận, em không nỡ giận Nặc Nặc đâú.
"Chị biết".
Cô trả lời.
Chẳng qua là Klein nhớ cô, cũng như cô nhớ Klein.
Nặc Đinh Sơn cũng muốn cả ngày ở cùng với Klein, nhưng không thể được.
Cô phải kiếm tiền, kiếm thật nhiều thật nhiều tiền.
Nặc Đinh Sơn để mặc cho Klein lau khô nước mắt cho cô.
Ánh mắt lại lần nữa khôi phục lại bình tĩnh.
Nặc Đinh Sơn tiếp tục kể chuyện cho Klein.
Chuyện còn chưa được đọc Nặc Đinh Sơn nghe được Klein nói những lời thế này "Nặc Nặc, em biết có một ngày em sẽ chết".
Quyển sách rơi trên mặt đất.
Nặc Đinh Sơn nghiêm mặt làm bộ muốn đẩy Klein ra.
Tay con bé quấn chặt lấy eo cô, miệng van nài "Nặc Nặc đừng giận, em là nghe người ta nói".
Nặc Đinh Sơn chán nản ngồi lại ghế.
Klein nép mặt trên đùi cô.
Thanh âm già nua từ trên đùi cô phát ra "Nặc Nặc, em biết chuyện của em là như thế nào, có lúc em cũng muốn nhanh đi gặp mẹ với Emma, nhưng em không nỡ xa chị, em vẫn muốn ở cùng chị.
Nặc Nặc, em muốn nói với chị, nếu như có một ngày tử thần tới trước mặt em, em sẽ dùng tất cả hơi sức của em đuổi nó đi, gặp một lần đuổi một lần,cho tới khi nào em không còn sức để đuổi mới thôi".
Kìm không được, nước mắt lại lần nữa làm nhòe viền mắt Nặc Đinh Sơn.
"Vì vậy, Nặc Nặc, xin chị đừng quá đau lòng, bởi vì chị đã cố gắng rồi, cố gắng giống như mỗi lần Klein đuổi thần chết đi vậy".
"Đồng ý nới em nha, Nặc Nặc".
Nặc Đinh Sơn không muốn tiếp tục đề tài này nữa, cô chuyển đề tài nói tới việc Klein thích bác sĩ Diệp.
Bác sĩ Diệp mà Klein thích tên là Diệp Quang Trung, người gốc Hoa, hài hước, dí dỏm, rất được bọn trẻ ở đây yêu quý.
Nặc Đinh Sơn nói với Klein, sáng hôm nay cô đã đi nhờ xe Bác sĩ Diệp tới đây.
Dưới ánh mắt trông chờ của Klein, Nặc Đinh Sơn chậm rãi kể lại việc cô đi nhờ xe của Bác sĩ Diệp.
Tiện thể cô còn khen ngợi phong cách ăn mặc của Bác sĩ Diệp.
Klein nghe vậy liền phấn khích khua tay múa chân.
Nặc Đinh Sơn tức giận nhắc nhở "Klein, em yên tĩnh một chút đi, Bác sĩ Diệp đang nhìn em đó".
"Thật không?" Nặc Đinh Sơn gật đầu, Bác sĩ Diệp kia đang cách chỗ các cô không xa, anh hiện tại đang nhìn các cô, hơn nữa đã nhìn được một lúc lâu rồi.
Hai người ngồi trên ghế dài cách đó không xa thu hút ánh mắt của Diệp Quang Trung.
Người ngồi là nặc Đinh Sơn, người nằm là Klein.
Hai người rất đặc biệt, Tính cách hai người đó rất khác biệt, Klein thích nói chuyện, Nặc Đinh Sơn không thích nói chuyện, nhưng đa phần khi các cô ở cùng nhau, phần lớn thời gian đều là Nặc Đinh Sơn nói, Klein nghe.
Câu chuyện của hai người này làm người ta cảm động rất nhiềụ Nặc Đinh Sơn vì để cho bọn trẻ không bắt nạt Klein, cô đã mua quà cho từng đứa, nhờ bọn chúng tới nơi nào chơi thì hãy dẫn Klein theo.
Mà Klein không có việc gì liền quấn lấy Diệp Quang Trung để anh dạy nó Tiếng Trung, bởi vì đó là tiếng mẹ đẻ của Nặc Nặc.
Bệnh viện nơi Diệp Quang Trung làm là nơi duy nhất của London xây dựng phục vụ cho chứng bệnh lão hóa sớm của trẻ con, tương tự như bệnh viện điều dưỡng.
Bệnh viện có một cái tên dễ nghe là Điều Dưỡng Thiên Thần.
Anh đã làm ở đây được nửa năm rồi.
Điều Dưỡng Thiên Thần có một tập


⬅ Trước Tiếp ➡