⬅ Trước Tiếp ➡
Nàng lại bừng tỉnh nhớ lại lúc trước vẫn chưa phát giác hắn có dấu hiệu trúng độc, nửa tin nửa ngờ mà sờ mạch đập của hắn, lại phát hiện mạch tượng của hắn lúc này phù phiếm hỗn độn. Nàng làm nghề y nhiều năm cũng không biết nói đây là cái bệnh gì.
Nàng đành phải gật đầu nói: "Vậy ngươi vẫn là nên ở lại một đoạn thời gian cho thỏa đáng, thương thế quan trọng, chỉ là y thuật của ta nông cạn, chỉ sợ không giúp được ngươi, nhưng nếu có việc gì ta có thể làm thì ngươi cứ việc nói."
Dứt lời, nàng hai má hơi ửng đỏ, nói rằng: "Ngươi trước buông ta ra."
6
Nam nhân ở trong viện luyện kiếm, bỗng nhiên nghe được tiếng Tần Vãn gọi hắn.
Hắn thu kiếm đi tới, liền thấy nàng cầm một quyển sách.
Tần Vãn thẹn thùng, cười cười: "Tuy rằng có chút đường đột.. Có thể phiền toái ngươi giúp ta đọc quyển sách này được không?"
Đó là một cuốn sách y học về điều trị bệnh thương hàn.
Lúc trước có bà ngoại có thể đọc cho nàng nghe. Hiện giờ, người trong thôn biết chữ chỉ có một lão tiên sinh. Nàng không tiện đi quấy rầy, bên trong sách lại có một chút nội dung đều đã mau quên.
Hiện tại có cơ hội ôn tập lại, nàng mới mặt dày nhờ hắn hỗ trợ.
Nam nhân lấy sách trong tay nàng. Hắn biết nàng nhìn không thấy, liền một tay giữ chặt cổ tay của nàng, nhấc chân liền đi, nhàn nhạt nói: "Đi thôi."
Tần Vãn bị hắn túm kéo đi. Nàng hoảng hốt mà lấy cái tay còn lại bắt lấy tay hắn, lại vẫn như cũ vui vẻ mà cười: "Cảm ơn ngươi."
7
Lại qua mấy ngày, nam nhân ở trong viện đốn củi để chuẩn bị đun nước.
Hắn sức lực lớn, võ công cao. Nam tử bình thường cần một buổi chiều mới có thể bổ xong số lượng củi như vậy. Nhưng hắn lại nhanh chóng bổ xong trong chốc lát.
Tần Vãn ở trong phòng gọi hắn: "Công tử, cơm chiều làm xong rồi, mau vào ăn cơm đi."
Đầu nam nhân quá cao, thời điểm bước vào nhà hắn phải cúi đầu, đỡ khung cửa lại cau mày nói: "Ta tên Tiêu Thành."
Đã lâu như vậy, nàng vẫn cứ gọi hắn là công tử.
Tần Vãn hơi sửng sốt, cười nói: "Tiêu Thành."
Ôn nhu mềm nhẹ.
Vốn là hắn muốn nàng gọi vậy. Nhưng khi nàng thốt lên, hắn lại nhịn không được bên tai nóng lên.
Hắn ngẩng đầu thoáng nhìn, may mắn là nàng nhìn không thấy.
Tần Vãn đang chuẩn bị bát đũa cho hắn: "Ngươi bị thương, còn muốn vất vả giúp ta đốn củi. Gần đây ta còn bán đồ cho người khác để kiếm chút tiền lời. Ta liền mua thêm mấy con gà, không biết có hợp khẩu vị ngươi không."
Hắn lúc trước ngại nàng nấu ăn đạm bạc nhưng gần đây hắn thật ra không để ý nữa.
Người hắn bị trọng thương cần phải bổ sung dinh dưỡng, nghĩ đến hẳn là sẽ có điểm bất mãn, nàng liền tận lực cải thiện bữa ăn.
Nhưng gà trong nhà đều mau chóng bị hắn ăn sạch, chỉ là không nghĩ tới hắn lại giúp nàng nên tốn thêm sức lực. Nàng không muốn mắc nợ hắn nên liền vội vàng chi thêm tiền cho hắn.
Nàng bỗng nhiên nghe được có tiếng bước chân hướng nàng tới gần: "Làm sao vậy?"
Nàng biết là Tiêu Thành. Từ lần trước sau khi bị hắn dọa sợ, hắn liền không có làm như vậy nữa.

⬅ Trước Tiếp ➡