Sau đó trong tay nàng bị nhét một cái túi gấm, sờ lên nặng trĩu.
Tiếng nói của Tiêu Thành vang lên ở trên đỉnh đầu nàng: "Ngươi nếu là cần tiền thì cứ cầm lấy cái này."
Đây là khi hắn ra cửa có mang ngân lượng ở trên người. Bên trong còn có hai tấm ngân phiếu. Số tiền này đủ để cho một gia đình bình thường sống trong vài năm.
8
Tần Vãn vội vàng đẩy lại cho hắn: "Không không, ta không thể lấy."
Bà ngoại đã dạy nàng, vô công bất thụ lộc, nàng không thể không duyên cớ lại đi nhận một số tiền lớn của người khác như vậy.
Sau vài lần bị từ chối, Tiêu Thành có chút không kiên nhẫn: "Đây chỉ là chút tiền thôi, kêu ngươi cầm thì cứ cầm đi."
Thấy hắn trở nên nóng giận, Tần Vãn chỉ đành nhận lấy.
Nàng nghĩ thầm chỉ là tạm thời giữ thay hắn, chờ ngày hắn đi thì sẽ trả lại.
Nói cho cùng, dù hắn gia tài hùng hậu đến đâu, hắn hành tẩu bên ngoài cũng phải cần tiền. Hiện tại toàn bộ tiền trên người của hắn đều đưa cho nàng, chỉ sợ là không thích hợp.
Nàng cũng không phải là không có nguồn thu nhập. Bà ngoại dạy nàng hành nghề y chữa bệnh. Tuy rằng tiền kiếm được không nhiều lắm nhưng cũng đủ cho nàng sinh sống.
Tần Vãn tuy rằng xuất thân thanh bần nhưng lại cũng có vài phần cốt cách.
Mặc kệ hắn nói như thế nào thì hắn vẫn luôn có ý tốt, tuy rằng hơi thô lỗ.
Nàng vẫn là thật cao hứng.
9
Ban đêm, Tần Vãn một mình ngâm mình trong thau tắm.
Tóc dài đen nhánh xõa ra như tảo ở trên mặt nước mờ ảo. Giữa hơi nóng mờ mịt, đôi mắt nàng rũ xuống, đuôi mắt run run, trầm tư.
Cửa ra vào và cửa sổ đã sớm chốt lại. Cho nên nàng căn bản không thể đoán được, lúc này Tiêu Thành đang ngồi ở trên cửa sổ nghênh ngang mà xem nàng.
Gỗ là hắn đốn, nước là hắn đun. Từ trước tới giờ, Tiêu đại gia hắn không có hầu hạ ai như vậy.
Cho nên hắn nhìn xem cũng không quá đáng.
Vị họ Tiêu này một mặt thản nhiên thưởng thức một màn mỹ nhân tắm gội trước mắt, một mặt vô sỉ mà nghĩ như thế.
10
Hôm nay có một nam tử đi đến.
Là Triệu Thanh - nhi tử của Triệu thẩm. Hắn là người trung hậu, làm việc trong phủ của Trần Viên Ngoại tại trấn Đồ Sứ cách đây mười dặm. Cách mỗi tháng hắn mới về thôn một lần.
Mỗi lần hắn trở về đều sẽ đưa cho Tần Vãn vài thứ, đều là mấy đồ nàng thường dùng hằng ngày.
Tần Vãn không biết nhiều về chuyện tình cảm, trên phương diện này nàng khá trì độn. Nàng căn bản không hiểu tâm tư của Triệu Thanh, chỉ cảm thấy ngượng ngùng, cho rằng hắn xem nàng như một bé gái mắt mù mồ côi đáng thương, mới có thể đối đãi với nàng thêm phần chiếu cố.
Nàng kỳ thật càng cảm thấy hắn không cần phải làm như thế. Nhưng rốt cuộc thịnh tình không thể chối từ, Tần Vãn liền thường thường cũng đưa cho nhà hắn một ít thuốc bổ coi như đáp lễ.