Hắn lần này còn tặng trâm cài hoa châu. Triệu Thanh sợ nàng không chịu nhận, liền nói dối đây là hắn gần đây được Trần lão gia coi trọng, thưởng cho hắn xen lẫn vào trong đó. Trâm cài tóc này đối với hắn cũng vô dụng, Triệu thẩm tuổi cao cũng không thích hợp nên liền lấy tới đưa cho nàng.
Triệu Thanh còn muốn nói thêm vài chuyện với nàng, liền thấy một người nam tử cao lớn tuấn lãng từ trong phòng nàng không coi ai ra gì mà đi ra, địch ý nổi dậy.
Hắn lôi kéo nàng hỏi: "Người kia là ai?"
11
Tiêu Thành ra cửa liền nhìn thấy móng vuốt dơ bẩn của người này thế nhưng đang đặt ở trên cổ tay Tần Vãn, ra vẻ thân thiết với nàng. Trong lòng hắn nhất thời đột nhiên khó chịu.
Ba bước rồi hai bước mà đi đến, hắn một tay đem tay nàng túm trở về:
"Nam nữ thụ thụ bất thân, giữa thanh thiên bạch nhật, các ngươi đây là đang làm cái gì?"
Cổ tay Tần Vãn bị hắn bóp đến sinh đau, nàng nhíu mày giãy giụa nói: "Ngươi buông ta ra."
Triệu Thanh thấy nàng bị hắn khi dễ, lập tức đỏ mắt, nhào lên lao vào đánh hắn nhưng lại bị hắn nhẹ nhàng đẩy ngã xuống mặt đất, phát ra một tiếng kêu đau đớn.
Tần Vãn nghe được thanh âm, tuy rằng không biết đến tột cùng đã xảy ra cái gì, cũng có thể nghe ra Triệu Thanh bị hắn đánh không nhẹ.
Nàng tuy là tính tình tốt nhưng cũng nổi lên tức giận: "Ta cùng với Triệu đại ca thân như huynh muội. Miệng ngươi ăn nói không trong sạch liền thôi đi. Vì sao còn muốn đem Triệu đại ca đả thương? Ta vốn tưởng rằng ngươi là loại người chính nhân quân tử, không nghĩ tới ngươi thế nhưng ngang ngược vô lý như thế!"
Tiêu Thành bị lời nói của nàng chọc tức liền nổi trận lôi đình, hắn cười lạnh nói: "Huynh muội? Ngươi mắt mù nhưng người khác không mù, ta xem người ngươi thân thiết gọi là Triệu đại ca kia đối với ngươi lại không phải tồn loại tâm tư này."
Triệu Thanh đối với lời nói của hắn, che lại ngực, chột dạ không thôi.
Tần Vãn lắc đầu mà thay đổi sắc mặt.
Nàng dường như là bị hắn làm cho đau lòng, biểu tình buồn bã: "Đúng vậy, ta mắt mù, Tiêu công tử cũng không cần cố tình tới nhắc nhở ta."
Nàng trời sinh mắt có tật, cha mẹ mất sớm, biết mọi người đều xem nàng giống cái loại dị tật.
Chỉ có bà ngoại mới bằng lòng đối đãi với nàng giống thường nhân.
Sau khi bà ngoại mất, nàng càng thêm cô độc. Để tránh phải nghe những lời dị nghị đó, nàng đã nhốt mình ở nhà đóng cửa cả ngày.
Nàng chưa bao giờ nghĩ tới hiện giờ còn phải bị hắn vạch trần vết sẹo trước mặt.
12
Tiêu Thành ngồi tại hoa lâu trong trấn Đồ Sứ, nhìn chằm chằm chén rượu.
Vẻ mặt ảo não.
Hắn rõ ràng là sợ nàng bị người đoạt đi nên mới làm ra cảnh ảm đạm này.
Hồi tưởng lại biểu tình buồn bã vừa rồi của Tần Vãn, hắn ngửa đầu đem rượu uống một hơi cạn sạch.
Mẹ nó, nghĩ tới như vậy, giữa khung cảnh ban ngày, hắn lại thật sự trở thành ác bá bắt nạt dân quê, nàng cùng tên hỗn trướng kia đổi thành si nam oán nữ.