Thẩm Trọng gặp người ngoài rất vất vả, thay quần áo nghiêm chỉnh ngồi trên xe lăn, một lần ngồi là hơn nửa buổi chiều.
Những lúc như vậy Tô Thanh hay ngồi trong phòng ở dưới lầu xem phim, nhưng hôm nay cô không được yên tâm lắm, bèn cùng Hà Phương trông coi ở đại sảnh ngoài phòng sách.
Hà Phương vẫn luôn xem tài liệu trên máy tính, hầu như là không ngẩng đầu lên.
Lúc gần sập tối lão Tần đi ra, Tô Thanh nghe Thẩm Trọng gọi ngược anh ta lại nói: "Để Thẩm Mặc về sớm một chút."
Lão Tần khó xử xoay người lại: "Thẩm tổng, gần đây có lẽ Nhị thiếu gia đi chơi ở nơi có tín hiệu không tốt, điện thoại vẫn luôn không liên lạc được."
Giọng nói của Thẩm Trọng lạnh đi vài phần: "Tìm mỗi ngày, tìm được nó về mới thôi."
"Vâng, Thẩm tổng."
"Nói với nó, tôi đã thành thế này, có rất nhiều việc xuất đầu lộ diện đều cần nó làm, không trốn được đâu."
Lão Tần nhìn Tô Thanh ngoài cửa một cái, đáp lại: "Vâng, Thẩm tổng."
Thẩm Trọng lại gọi Hà Phương vào, Tô Thanh túm chặt Hà Phương hỏi: "Hôm nay không cho anh ấy tập phục hồi chức năng chứ?"
Hà Phương trầm mặc gật đầu.
Một lát sau Hà Phương đẩy Thẩm Trọng đi ra, Tô Thanh vào dọn bàn giúp anh, phát hiện trên màn hình máy tính là ảnh chụp hoạt động hôm qua cô tham gia.
Trong hình cô nhìn anh chàng tiểu thịt tươi kia, cười tươi như hoa.
Người khác chỉ sẽ cảm thấy Tô Thanh là người có tính chuyên nghiệp cao, làm việc cẩn thận, Thẩm Trọng lại có thể nhìn ra cô đang suy nghĩ gì.
Khó trách vừa rồi khi ra ngoài, đáy mắt anh âm trầm nhìn cô một cái, hình như là tức giận.
Tâm trạng hôm nay của Thẩm Trọng không tốt, ngay cả cơm tối cũng chỉ dùng mấy miếng, sớm để Hà Phương rửa mặt thay đồ cho anh, uống thuốc xong lên giường nghỉ ngơi.
Tô Thanh sợ quấy rầy đến anh, một mình ngồi ngoài đại sảnh đọc sách đến gần nửa đêm mới rón rén vào phòng, vừa muốn lên giường lại nhớ tới chưa hôn chúc ngủ ngon Thẩm Trọng, vì vậy cô đi đến đầu giường anh, nhẹ nhàng hôn lên trán anh.
Thẩm Trọng chắc là đã tỉnh lại, hơi thở hơi loạn nhưng không lên tiếng.
Tô Thanh trở lại giường mình nằm xuống, cảm thấy dưới gối có gì đó cộm ngay gáy mình.
Là món đồ tình thú Thẩm Trọng định tặng cô.
Mắt Tô Thanh đỏ ửng, đứng dậy mở chiếc đèn nhỏ, ngồi ngơ ngẩn một lúc.
Cô đi chân trần xuống giường, thấy Thẩm Trọng cuối cùng đã mở mắt khó hiểu nhìn cô.
Tô Thanh đạp mở chốt chân giường bệnh, dùng sức đẩy giường bệnh đến bệnh cạnh giường mình.
Trong toàn bộ quá trình Thẩm Trọng ngạc nhiên nhíu mày, Tô Thanh không nói một lời lên giường tắt đèn, dán vào mép giường của anh, từ từ vươn tay qua hạ thanh chắn giường xuống, nắm lấy tay trái của Thẩm Trọng.
Thẩm Trọng vẫn không nhúc nhích, nhìn trần nhà hỏi: "Thằng nhóc hôm qua rất đẹp trai sao?"
Tô Thanh "vâng" một tiếng: "Không đẹp như anh, anh Trầm."
Thẩm Trọng khẽ cười một cái, sau đó lại lắc đầu: "Anh đã không phải là anh."
Tô Thanh do dự một lát, cẩn thận kéo tay trái anh ra khỏi chăn, khom người xuống, ngậm ngón trỏ của Thẩm Trọng vào miệng.
Ngón tay của Thẩm Trọng vốn đang vô lực thoáng cái lập tức cứng lại.
Tay Thẩm Trọng vô cùng lạnh, khi chạm vào không hề có cảm giác máu thịt con người.