Theo Đuổi Vợ Cũ
Chương 10
⬅ Trước Tiếp ➡
“Chết? Chết thì đúng ý tôi còn gì? Chỉ là một đứa con hoang, tôi phải quan tâm nó sống hay chết à? Chết càng tốt, nhà họ Lưu đỡ mất mặt.”
Mỗi một câu của Lưu Chính Khải đều đâm thẳng vào tim Tần Minh Nguyệt, sắc mặt cô trắng bệch, miệng há ra ngậm vào, nói không nên lời, muốn nói lại thôi, Lưu Chính Khải cong môi cười, không biết là trào phúng hay khó chịụ
“Tần Minh Nguyệt, mấy năm nay nhà họ Lưu tôi đối xử với cô không tệ, nhất là mẹ tôi, đối xử với cô còn tốt hơn cả con trai ruột là tôi, không ngờ trông cô thành thật vậy lại làm ra chuyện ngɵạı tình này, cô không thấy xấu hổ với mẹ tôi sao? Sau này chết rồi xuống dưới đó gặp mẹ tôi, cô còn có mặt mũi nhìn bà ấy sao?”
Tần Minh Nguyệt thấy nhắc tới mẹ chồng, trong mắt thoáng do dự, nhưng lại lập tức kiên định, đứa bé này chỉ có thể họ Lưu, cũng chỉ có thể là họ Lưụ
“Chính Khải, em không, thật sự không có, anh phải tin em, con trai thật sự là con cháu họ Lưu, anh mau nói cho em biết, anh để con ở đâu, em phải nhanh chóng tìm con về.”
“Không có? Tần Minh Nguyệt, người ta nói chưa thấy quan tài chưa đổ lệ, tôi thấy cô có thấy quan tài rồi cũng chẳng rơi nước mắt đâu, cô liên tục phủ nhận như vậy là muốn tôi nhắc đi nhắc lại cho cô nghe ông đây vô sinh hả?” Lưu Chính Khải nói đến vô sinh, gân xanh trên cổ nổi hết lên, tâm trạng mới tốt chút đã vô cùng âm trầm.
“Hay là, thật ra cô vẫn muốn nhìn trò cười của tôi? Tần Minh Nguyệt, ông đây đúng là quá coi thường cô rồi, cô nhìn bộ dạng cô xem, dáng người không có, ngoại hình cũng không, như một bà thím già, thằng mù nào nhìn lọt cô vậy? Nếu không phải mẹ tôi lấy cái chết uy hiếp, không cho tôi ly hôn thì ông đã tống cô ra khỏi nhà từ lâu rồi.”
“Em không có, em không phải cười anh đâu, Chính Khải…” Tuy đã biết trái tim Lưu Chính Khải không đặt trên người mình, nhưng thật sự nghe anh ta nói nếu không phải mẹ chồng lấy cái chết ra dọa thì anh ta đã muốn ly hôn với cô từ lâu rồi, Tần Minh Nguyệt vẫn vô cùng đau lòng, đây chính là người chồng mà cô xem như vua chúa, chung chăn chung gối mấy năm nay, dốc lòng dốc sức vì anh ta, nhưng trái tim chồng cô đã không ở chỗ cô từ lâu rồi.
Tần Minh Nguyệt biết, nhưng vẫn giả vờ không biết, vì mẹ chồng, vì tình yêu hèn mọn của mình, cô lừa mình dối người suốt mấy năm nay.
Nhưng hôm nay…
Cuối cùng cũng không lừa nổi nữa rồi….
“A, cô không, cô có hay không chính cô biết rõ, Tần Minh Nguyệt, ông đây nói cho cô hay, cô biết điều thì cút nhanh cho tôi, giờ ông đây nhìn thấy cô là thấy bẩn mắt.”
“Ui, đây không phải là bà già trơ trẽn kia sao? Còn có mặt mũi tới tìm Chính Khải cơ à? Cho là Chính Khải nhà chúng ta dễ lừa vậy hả? Rớt hai giọt nước mắt thì anh ấy sẽ mềm lòng cho cô về à? Tôi nói cho cô hay, cửa cũng không có đâu, là đàn ông thì đều không chấp nhận được việc làm của cô, mau ký tên rồi biến đi.”
Một người phụ nữ ăn mặc hở hang, trang điểm đậm, đi giày cao gót vào nhà, bộ dạng chanh chua đanh đá, vừa nói vừa đáp thứ trên tay vào mặt Tần Minh Nguyệt, thứ kia rớt khỏi mặt Tần Minh Nguyệt rơi thẳng xuống đất.

⬅ Trước Tiếp ➡