Chương 1000
Nếu bà ấy ngã xuống thì Nhan Tâm sẽ càng khó khăn. Khi Cảnh Nguyên Chiêu trở về, có lẽ “tɾong triều” sẽ không còn vị trí của anh, thậm chí vợ cũng bị đuổi đi.
“Nếu em đã không thích, vậy lát nữa chị nói với Đốc quân, chuyện này bỏ qua đi.” Phu nhân nói.
Nhan Tâm đến thăm Nhiếp tiểu thư, bị từ chối gặp mặt, ấn tượng đầu tiên của phu nhân về Nhiếp tiểu thư đã không tốt.
Thịnh Viễn Sơn cũng không thích, vậy thì không cần thiết phải bảo anh ấy tiếp xúc thử xem.
Sau khi Thịnh Viễn Sơn trở về, sức lực của phu nhân đã hồi phục được một nửa.
Nhờ việc đi dạo sáng tối, khí sắc của bà ấy tươi tỉnh hơn vài phần, thuốc an thần Nhan Tâm kê cho bà ấy, buổi tối bà ấy có thể ngủ yên.
Bà ấy dần dần lấy lại hơi sức.
Nhan Tâm hỗ trợ quán xuyến công việc nhiều ngày rồi, muốn trả lại con dấu cá nhân, phu nhân không nhận.
“Để mẹ hưởng chút phúc.” Bà ấy nói với Nhan Tâm "Trước khi A Chiêu về, mẹ không muốn quản việc nữa. Con cứ thoải mái làm, có gì không hiểu thì đến hỏi mẹ.”
Nhan Tâm đáp vâng.
Cuối tháng bảy, cái nóng oi ả dần tan đi, gió sớm tối đã có chút hơi lạnh.
Nhan Tâm muốn ra ngoài một chuyến.
Trình Tam Nương đã gọi đïện cho cô mấy lần.
Dường như Phó Dung cũng rất quan tâm đến tình hình gần đây của cô, khá lo lắng cho cô.
Chị Trình đi thăm bà nội, nghe nói bà rất lo lắng cho cô.
Còn Trương Phùng Xuân cần phải bàn bạc với cô về việc khai trương hiệu thuốc phố Vạn Nguyên.
“... Tối con ăn cơm ở chỗ bà nội, chiều tối mai con về.” Nhan Tâm nói với phu nhân.
Phu nhân cười nói “Đây là nhà của con, con có thể ra vào bất cứ lúc nào.”
“Chẳng phải con đang quản việc sao? Chỉ sợ mẹ tìm con không thấy.” Cô nói.
Cô luôn rất chu đáo.
Phu nhân để cô đi.
Nhan Tâm dẫn the0 Bạch Sương, rời khỏi phủ Đốc quân.
“Tiểu thư, chúng ta đi đâu trước?” Bạch Sương hỏi cô.
Nhan Tâm lại đột ngột nói “Về viện Tùng Hương một chuyến.”
Bạch Sương hơi ngạc nhiên.
Xe chạy về.
Tài sản bên viện Tùng Hương đều thuộc về Nhan Tâm, cô không bán đi.
Hoa quế tɾong sân đã nở, thoang thoảng hương thơ๓.
“Tôi cũng từng hận nơi này.” Cô nói với Bạch Sương.
Kiếp trước cô nóng lòng dọn đi, vĩnh viễn không muốn quay đầu nhìn lại.
Nhưng kiếp này, đây lại là nơi cô thư thái nhất.
“Đại tiểu thư, cô muốn dọn về đây à?” Bạch Sương hỏi thẳng cô.
“Tôi chỉ là hoài niệm cuộc sống trước đây.” Cô nói "Trước đây luôn tràn đầy mong đợi, đặc biệt là khoảng thời gian trước sau khi xảy ra chuyện, tôi vui đến mức lâng lâng.”
Vận rủi không đến từng chút một, nó ập xuống như thác đổ, đập tan mọi thứ.
Những ngày Cảnh Nguyên Chiêu trèo tường vào, vẫn còn rõ mồn một.
Giờ đây anh sống không thấy người, chết không thấy xác.
Rất nhiều người biến mất, thực ra chính là đã chết. Ví dụ như Khương Vân Châu, lại ví dụ như Quách Ỷ Niên.
“... Tôi định giao phó nhà cửa ở đây cho chị Trình, bán hết.” Nhan Tâm nói.
Bạch Sương hơi ngạc nhiên “Tại sao?”
“Không chừa đường lui. Bất kể A Chiêu thế nào, cả đời này tôi đều sẽ ở bên cạnh phu nhân.” Nhan Tâm nói.
Trừ khi phu nhân không cần cô nữa.
Cảnh Nguyên Chiêu không về, phu nhân chính là mẹ nuôi của Nhan Tâm, Nhan Tâm cả đời không gả, chăm sóc bà ấy, hầu hạ bà ấy, phụng dưỡng bà ấy đến cuối đời.