⬅ Trước Tiếp ➡

Cảnh Nguyên Chiêu trở về, phu nhân là mẹ chồng của Nhan Tâm, cô cũng sẽ hiếu thuận với đời.
Cô rất nhớ những ngày ở viện Tùng Hương.
Nhưng những ngày tháng đáng hoài niệm chẳng phải là do chính tay cô gây dựng nên sao? Bản thân viện Tùng Hương không hề tốt đẹp.
Trước đây cô có thể, bây giờ cũng có thể.
Nhan Tâm đi một vòng tɾong ngoài viện Tùng Hương, cầm giấy tờ nhà đi tìm Trình Tam Nương, nhờ cô ấy giúp rao bán.
Công quán Khương gia, một nửa số nhà bên phía ngõ hẻm, tất cả đều thuộc về cô.
“... Em nghe được tin gì à?” Trình Tam Nương hỏi cô.
Nhan Tâm “Tin gì ạ?”
“Tây Bắc lại có biến động, không ít người dời về phía Nam. Nhà ở Nghi Thành ngày càng đắt đỏ. Nếu để thêm vài năm nữa, biết đâu còn đắt hơn.” Trình Tam Nương nói.
Nhan Tâm đột nhiên nhớ ra một chuyện.
Một chuyện ở kiếp trước.
Tuy nhiên, về thời gian cụ thể cô hơi mơ hồ, cần phải về suy nghĩ kỹ lại.
“Chị cứ xem giúp em trước, xem có khách mua không.” Nhan Tâm nói.
Trình rất nhiềụ Nhà ở con phố công quán Khương gia, không lo bán không được.”
Nhan Tâm cảm ơn.
Cô gặp xong Trình Tam Nương, chuẩn bị đến căn nhà dưới chân núi Thừa Sơn thăm bà nội.
Cô lại nghĩ đến, trên núi Thừa Sơn có trang viên suối nước nóng của Cảnh Nguyên Chiêụ Đêm giao thừa, anh đưa cô đến đây chơi, hai người hứa hẹn tương lai.
Vốn tưởng tương lai đã chắc chắn, không ngờ số phận trêu ngươi.
Cô khẽ thở dài.
Từ công quán của Trình Tam Nương đến chân núi Thừa Sơn, cần đi qua một con đường chính.
Con đường này bình thường đã rất náo nhiệt, xe cộ như nước, ô tô, xe ngựa và xe đïện thường xuyên chen chúc thành một đống. Hôm nay còn tắc hơn.
“Sao vậy?” Bạch Sương hơi mất kiên nhẫn.
Nhan Tâm “Đừng vội, chúng ta kịp bữa tối là được.”
Bạch Sương đáp vâng.
Cô ấy lái xe giỏi, lách the0 khe hở tiến lên, nhìn thấy nguồn cơn của ùn tắc.
Hai chiếc ô tô đâm nhau, đầu của một chiếc xe bị hỏng.
Chỉ bấy nhiêu cũng không đủ để tắc nghẽn con đường này. Người đi the0 hai bên xe đều là đàn ông cao lớn, hình như bọn họ có mang súng.
Người qua đường không dám đến gần.
Không ít xe ngựa, xe bò và xe kéo đều quay đầu, càng làm tắc nghẽn thêm.
Bạch Sương nhìn từ xa “Tiểu thư, hai chiếc xe đều là biển số của chính phủ quân sự.”
Nhan Tâm cũng nhìn mấy lần.
“Kia có phải Cảnh Giai Đồng không?” Nhan Tâm hỏi Bạch Sương.
Bạch Sương nhìn kỹ “Là cô ấy.”
“Người còn lại thì sao?” Nhan Tâm hỏi.
Bạch Sương phụ trách một số tình báo hằng ngày, không phải ai cũng biết.
Cô ấy lắc đầu “Không phải người của phủ Tây, cũng không liên quan đến phủ Tây, không quen lắm.”
Nhan Tâm “Bớt một chuyện thì tốt hơn, chúng ta cũng quay đầu, đi đường nhỏ.”
Bạch Sương đáp vâng.
Cô ấy định khởi động xe, đột nhiên thấy đối diện có một chiếc xe khác đi tới, một người đàn ông cao lớn điển trai bước xuống xe.
Anh ta đe0 mắt kính gọng vàng, khí độ ung dung. Vừa có uy nghiêm của người bề trên, vừa có khí chất học thức.
“Là Nhị thiếu gia Cảnh Trọng Lẫm của phủ Tây.” Bạch Sương nói.
Nhan Tâm cũng biết anh ta.
Nếu Cảnh Trọng Lẫm đã đến thì Cảnh Giai Đồng chắc sẽ không chịu thiệt, Nhan Tâm bên này liền định rời đi.
Không ngờ, cô gái đứng đối diện Cảnh Giai Đồng đột nhiên rút ra một cây roi dài, quất thẳng vào mặt Cảnh Giai Đồng.


⬅ Trước Tiếp ➡